Vào đầu tháng 7, blogger video người Malaysia Nigel Ng đã đăng một video phản ứng với hướng dẫn làm bánh gạo kiểu Trung Quốc của BBC Food. Người quay video hài hước có biệt danh Uncle Roger (Chú Roger) chứng kiến cảnh MC Hersha Patel đổ gạo vào rây nấu rồi tráng lại bằng nước máy khiến đám cháy tiếp tục xảy ra.
“Cô ấy đang xả nước qua một cái rây. Cô lại sàng gạo à? Không phải mì ống!” Nigel hét lên. Anh phàn nàn rằng đầu bếp Patel đã vo gạo để làm hỏng gạo. -Film: Wu Jieyi
Nigel cho rằng bộ phim hài hước đã gây náo động trên mạng xã hội. Cho đến nay, video đã được xem hơn 10 triệu lần trên YouTube, và số lượng tương tác trên Twitter đạt 40 triệu. Vô số người dùng Internet đã chỉ trích cách nấu ăn của Chef Patel là khác với phương pháp nấu ăn truyền thống. Vì cô ấy chưa bao giờ vo gạo trước khi nấu nên cơm luôn bị đọng lại bởi quá nhiều nước. Mẹ nên dùng cơm nguội. Trứng dùng để nấu cơm quá chín.
Nigel, sống ở London (Anh), đã cố gắng làm dịu tình hình bằng cách quay phim với Patel và thông báo về kế hoạch hợp tác trong tương lai. “Anh chàng này đã gây ra một cuộc tranh cãi và tôi đã bị cười nhạo”, Patel nói trong video. Cô ấy tuyên bố rằng cô ấy có thể nấu ăn và chỉ làm theo các công thức nấu ăn của BBC.
Vào ngày 9 tháng 8, Nigel đã phát hành một video, đến thăm nhà Patel và nếm thử món cơm chiên riêng theo công thức. Cô Nigel chấm cho phiên bản cơm chiên này điểm 6 trên 10. Cô thích hương vị của cơm rang với nước tương, và thậm chí còn đề nghị thêm bột ngọt.
Patel và Nigel gặp nhau trong món cơm nắm mới. Video. Ảnh: Twisted Sifter-Tranh cãi xung quanh video BBC Food và phản ứng mạnh mẽ từ cộng đồng người dùng mạng châu Á đã làm dấy lên những cuộc tranh luận về sự giao thoa, văn hóa … và các vấn đề ẩm thực. Phiên bản cho phép nấu ăn.
Trước đây, đầu bếp của kênh dạy nấu ăn Bon Appetit từng khiến cộng đồng mạng tại Việt Nam bàn tán về video dạy nấu ăn.
Vào ngày Hà Nội chấm dứt tình trạng xa lánh xã hội vào cuối tháng 4, Trần Phi Long lập tức bay vào Đà Nẵng trong chuỗi nhà hàng của mình và thành lập một cửa hàng mới. Đây sẽ là câu lạc bộ bia nhìn ra sông Hàn, nằm trên đường Trần Văn Trứ – khu phố mới với hàng loạt nhà hàng ẩm thực.
Trong vòng 3 tháng tại Việt Nam không xảy ra lây nhiễm cộng đồng, các chuyến bay quốc tế không được nối lại nhưng lượng khách nội địa đến Đà Nẵng đã tăng 90%. Trong tháng Bảy, hơn 1,4 triệu người đã đến thành phố, đánh dấu một mùa hè sôi động cho ngành du lịch miền Trung. Nhà hàng đã hoàn thành phần trang trí cuối cùng vào cuối tháng 7 và dự kiến khai trương vào ngày 1/8. Tuy nhiên, chỉ cần khai trương trong vòng một tuần 24/7, Đà Nẵng dường như bị nghi nhiễm nCoV. Người đàn ông 57 tuổi được xác định là “Bệnh nhân 416” vào sáng 25/7. ngừng hoạt động. Anh Long bị kẹt ở thành phố này cũng không yên tâm khi mỗi ngày nghe hàng chục trường hợp khác, đến sáng 31/7 đã ghi nhận 45 trường hợp.
Các tình nguyện viên trong bếp dịch vụ phải được khám sức khỏe hàng ngày. Ảnh: H.P
Ngày 1/8, lễ khai trương diễn ra không như kế hoạch, không có hoa chúc mừng, không có thực khách ngồi, chạm cốc và gọi đồ ăn. Chỉ vài chục người đeo khẩu trang, găng tay gói hơn 2.000 suất cơm, canh được đưa đến các bệnh viện nội thành, vùng sâu vùng xa. Bận rộn, nhưng không lộn xộn.
Trần Phi Long đã vào bếp từ 8 giờ sáng. Anh đeo khẩu trang và khăn trùm đầu bằng ni-lông, tách cơm và canh, sắp xếp đồ tráng miệng và đóng gói để kịp giao cơm cách ly đến 10h30 sáng và 5h00 chiều. Sau khi dọn dẹp xong, công việc của ngày đầu tiên hoàn thành lúc 9h tối. . Quần áo trên người nồng nặc mùi thức ăn, “trông không giống một giám đốc điều hành cấp cao nữa.”
Nhà hàng mà anh Long làm quản lý đã trở thành sau Sun Cha từ “Da Nang Kitchen” và hai bếp ở quận Hải Châu Nhà bếp thứ ba. Sau ngày 28/7, TP.Đà Nẵng (Đà Nẵng). Là một chuyên gia ẩm thực, bà kêu gọi cộng đồng ăn uống Đà Nẵng (các công ty cung cấp suất ăn, quán ăn) tổ chức bếp ăn, nấu cơm đưa đi bệnh viện, có khu cách ly cho bác sĩ, bộ đội. Chống dịch đầu tay. Chỉ trong một ngày, hơn 100 chủ và quản lý cấp cao của các nhà hàng lớn do các thành viên điều hành tại Đà Nẵng đã tham gia, với tinh thần “ai cũng có thể đóng góp”.
Áp dụng bếp ăn theo chuỗi cung ứng và tuân thủ các quy định an toàn thực phẩm của Bộ Y tế. Các tình nguyện viên tham gia phải trải qua một cuộc kiểm tra báo cáo y tế nCV hàng ngày. Họ chia thành ba đội công tác, mỗi đội khoảng chục người, không đông, không đảm bảo an toàn dịch bệnh. Nguyên liệu được chuyển từ trang trại ở Đà Lạt về, do chủ nhà hàng cung cấp.
Trần Phi Long có hơn 20 nhân viên nhà hàng, giám đốc ẩm thực và đầu bếp tình nguyện Resservir. Mong muốn “để cơn dịch qua đi rồi tính chuyện kiếm tiền, giờ chỉ muốn chia sẻ với Đà Nẵng”.
Lần đầu tiên làm cơm cho văn phòng biệt lập khiến Long “hơi bối rối”. Anh kể, hôm đó, đầu bếp mượn một chiếc lò có thể hấp 300 suất cơm trong một giờ. Thao tác không quen thuộc, họ phải thích nghi, và cuối cùng cơm cũng thành nếp. Tôi chỉ mong “bữa ăn này sẽ không quá khó nuốt”.
Thực đơn của mỗi bữa ăn được cân bằng giữa thịt, cá và rau để bác sĩ và những người bị cách ly không còn cảm thấy ngán. Nhiếp ảnh: H.P
Trước sự cô lập của xã hội, vì sân bay và nhà ga đông đúc, thành phố chứng kiến một nhóm người chạy trốn khỏi dịch bệnh. Bích Hương, giám đốc truyền thông của một khu du lịch ở Đà Nẵng, ngay lập tức nhấc máy gọi về nhà: “Giờ này con không có ở nhà”, mặc cho mẹ cô phàn nàn.
Tôi nhớ đợt dịch đầu tiên vào đầu tháng 3. Thành phố ghi nhận 6 trường hợp mắc, chủ yếu là du khách nước ngoài. Sau đó Bích Hương trực tiếp xách va li trở về sân bay miền Tây quê nhà, tránh hai tháng dịch. “Khi hay tin về Covid, tôi rất sợ. Cô ấy nói:” Gia đình xuất đầu lộ diện, Hương chỉ muốn về với bố mẹ. “Khắp làng, cô Hoàng quyết định ở lại. Khi hiểu tâm tư của cô Trác Chí Tường, cô lập tức tham gia với vai trò trưởng ban truyền thông. Một ngày, Hương chỉ ngủ 3-4 tiếng để điều phối công việc .– – Đã hai tuần trôi qua nhà bếp gần như hoạt động ổn định, thực đơn mỗi bữa ăn khác nhau, đủ chất bột đường, chất đạm, rau củ để người ăn không bị ngán. , Bữa ăn mỗi ngày, số lượng nhóm. Hội đồng điều hànhPhát một số tại mỗi điểm và ghi lại mẫu cần kiểm tra. Mỗi ngày hai lần vào lúc 10h30 và 5h, các suất ăn được đưa về một nơi để cách ly bộ đội chịu trách nhiệm thay vì trực tiếp làm để đảm bảo an toàn trong mùa dịch. -Bà Bích Hường (trái) chuẩn bị cơm hộp cùng các tình nguyện viên. Ảnh: H.P
Ngoài các thành viên, số tiền gây quỹ cho các hoạt động của nhóm còn đến từ sự ủng hộ của cộng đồng. Có khi mạnh thường quân chỉ là dân thường, họ mang ô tô đến chở 5 kg gà ta làm sạch. Hay chủ trang trại Đà Lạt gửi vài xô sữa dê …
Động lực cho hàng trăm người ở lại bên bếp lửa suốt mười ba ngày, đôi khi chỉ là tin nhắn “ngon cơm” của kiểm dịch viên gửi về, hoặc những bức ảnh khoe Hết gạo. Nhưng đôi khi, Hóng cũng tiếc vì món ăn của mình vẫn còn nóng hổi, nhưng khi cán bộ, chiến sĩ y tế làm xong, mở hộp cơm ra thì đã rất nguội vì ăn lâu rồi.
Trần Long mừng lắm, sáng ra đọc tin nhiều lần, không có nhiễm mới. Hy vọng những ngày tháng phải kiểm dịch gạo nấu cơm sẽ sớm kết thúc, vì đồng nghĩa với việc dịch bệnh đã được kiểm soát. -Về Bích Hương, khi Đà Nẵng hết dịch, cô sẽ đặt vé sớm nhất có thể. Ở Tây, để bố mẹ yên tâm đi xem mặt.
Vào ngày Hà Nội chấm dứt tình trạng xa lánh xã hội vào cuối tháng 4, Trần Phi Long lập tức bay vào Đà Nẵng trong chuỗi nhà hàng của mình và thành lập một cửa hàng mới. Đây sẽ là câu lạc bộ bia nhìn ra sông Hàn, nằm trên đường Trần Văn Trứ – khu phố mới với hàng loạt nhà hàng ẩm thực.
Trong vòng 3 tháng tại Việt Nam không xảy ra lây nhiễm cộng đồng, các chuyến bay quốc tế không được nối lại nhưng lượng khách nội địa đến Đà Nẵng đã tăng 90%. Trong tháng Bảy, hơn 1,4 triệu người đã đến thành phố, đánh dấu một mùa hè sôi động cho ngành du lịch miền Trung. Nhà hàng đã hoàn thành phần trang trí cuối cùng vào cuối tháng 7 và dự kiến khai trương vào ngày 1/8. Tuy nhiên, chỉ cần khai trương trong vòng một tuần 24/7, Đà Nẵng dường như bị nghi nhiễm nCoV. Người đàn ông 57 tuổi được xác định là “Bệnh nhân 416” vào sáng 25/7. ngừng hoạt động. Anh Long bị kẹt ở thành phố này cũng không yên tâm khi mỗi ngày nghe hàng chục trường hợp khác, đến sáng 31/7 đã ghi nhận 45 trường hợp.
Các tình nguyện viên trong bếp dịch vụ phải được khám sức khỏe hàng ngày. Ảnh: H.P
Ngày 1/8, lễ khai trương diễn ra không như kế hoạch, không có hoa chúc mừng, không có thực khách ngồi, chạm cốc và gọi đồ ăn. Chỉ vài chục người đeo khẩu trang, găng tay gói hơn 2.000 suất cơm, canh được đưa đến các bệnh viện nội thành, vùng sâu vùng xa. Bận rộn, nhưng không lộn xộn.
Trần Phi Long đã vào bếp từ 8 giờ sáng. Anh đeo khẩu trang và khăn trùm đầu bằng ni-lông, tách cơm và canh, sắp xếp đồ tráng miệng và đóng gói để kịp giao cơm cách ly đến 10h30 sáng và 5h00 chiều. Sau khi dọn dẹp xong, công việc của ngày đầu tiên hoàn thành lúc 9h tối. . Quần áo trên người nồng nặc mùi thức ăn, “trông không giống một giám đốc điều hành cấp cao nữa.”
Nhà hàng mà anh Long làm quản lý đã trở thành sau Sun Cha từ “Da Nang Kitchen” và hai bếp ở quận Hải Châu Nhà bếp thứ ba. Sau ngày 28/7, TP.Đà Nẵng (Đà Nẵng). Là một chuyên gia ẩm thực, bà kêu gọi cộng đồng ăn uống Đà Nẵng (các công ty cung cấp suất ăn, quán ăn) tổ chức bếp ăn, nấu cơm đưa đi bệnh viện, có khu cách ly cho bác sĩ, bộ đội. Chống dịch đầu tay. Chỉ trong một ngày, hơn 100 chủ và quản lý cấp cao của các nhà hàng lớn do các thành viên điều hành tại Đà Nẵng đã tham gia, với tinh thần “ai cũng có thể đóng góp”.
Áp dụng bếp ăn theo chuỗi cung ứng và tuân thủ các quy định an toàn thực phẩm của Bộ Y tế. Các tình nguyện viên tham gia phải trải qua một cuộc kiểm tra báo cáo y tế nCV hàng ngày. Họ chia thành ba đội công tác, mỗi đội khoảng chục người, không đông, không đảm bảo an toàn dịch bệnh. Nguyên liệu được chuyển từ trang trại ở Đà Lạt về, do chủ nhà hàng cung cấp.
Trần Phi Long có hơn 20 nhân viên nhà hàng, giám đốc ẩm thực và đầu bếp tình nguyện Resservir. Mong muốn “để cơn dịch qua đi rồi tính chuyện kiếm tiền, giờ chỉ muốn chia sẻ với Đà Nẵng”.
Lần đầu tiên làm cơm cho văn phòng biệt lập khiến Long “hơi bối rối”. Anh kể, hôm đó, đầu bếp mượn một chiếc lò có thể hấp 300 suất cơm trong một giờ. Thao tác không quen thuộc, họ phải thích nghi, và cuối cùng cơm cũng thành nếp. Tôi chỉ mong “bữa ăn này sẽ không quá khó nuốt”.
Thực đơn của mỗi bữa ăn được cân bằng giữa thịt, cá và rau để bác sĩ và những người bị cách ly không còn cảm thấy ngán. Nhiếp ảnh: H.P
Trước sự cô lập của xã hội, vì sân bay và nhà ga đông đúc, thành phố chứng kiến một nhóm người chạy trốn khỏi dịch bệnh. Bích Hương, giám đốc truyền thông của một khu du lịch ở Đà Nẵng, ngay lập tức nhấc máy gọi về nhà: “Giờ này con không có ở nhà”, mặc cho mẹ cô phàn nàn.
Tôi nhớ đợt dịch đầu tiên vào đầu tháng 3. Thành phố ghi nhận 6 trường hợp mắc, chủ yếu là du khách nước ngoài. Sau đó Bích Hương trực tiếp xách va li trở về sân bay miền Tây quê nhà, tránh hai tháng dịch. “Khi hay tin về Covid, tôi rất sợ. Cô ấy nói:” Gia đình xuất đầu lộ diện, Hương chỉ muốn về với bố mẹ. “Khắp làng, cô Hoàng quyết định ở lại. Khi hiểu tâm tư của cô Trác Chí Tường, cô lập tức tham gia với vai trò trưởng ban truyền thông. Một ngày, Hương chỉ ngủ 3-4 tiếng để điều phối công việc .– – Đã hai tuần trôi qua nhà bếp gần như hoạt động ổn định, thực đơn mỗi bữa ăn khác nhau, đủ chất bột đường, chất đạm, rau củ để người ăn không bị ngán. , Bữa ăn mỗi ngày, số lượng nhóm. Hội đồng điều hànhPhát một số tại mỗi điểm và ghi lại mẫu cần kiểm tra. Mỗi ngày hai lần vào lúc 10h30 và 5h, các suất ăn được đưa về một nơi để cách ly bộ đội chịu trách nhiệm thay vì trực tiếp làm để đảm bảo an toàn trong mùa dịch. -Bà Bích Hường (trái) chuẩn bị cơm hộp cùng các tình nguyện viên. Ảnh: H.P
Ngoài các thành viên, số tiền gây quỹ cho các hoạt động của nhóm còn đến từ sự ủng hộ của cộng đồng. Có khi mạnh thường quân chỉ là dân thường, họ mang ô tô đến chở 5 kg gà ta làm sạch. Hay chủ trang trại Đà Lạt gửi vài xô sữa dê …
Động lực cho hàng trăm người ở lại bên bếp lửa suốt mười ba ngày, đôi khi chỉ là tin nhắn “ngon cơm” của kiểm dịch viên gửi về, hoặc những bức ảnh khoe Hết gạo. Nhưng đôi khi, Hóng cũng tiếc vì món ăn của mình vẫn còn nóng hổi, nhưng khi cán bộ, chiến sĩ y tế làm xong, mở hộp cơm ra thì đã rất nguội vì ăn lâu rồi.
Trần Long mừng lắm, sáng ra đọc tin nhiều lần, không có nhiễm mới. Hy vọng những ngày tháng phải kiểm dịch gạo nấu cơm sẽ sớm kết thúc, vì đồng nghĩa với việc dịch bệnh đã được kiểm soát. -Về Bích Hương, khi Đà Nẵng hết dịch, cô sẽ đặt vé sớm nhất có thể. Ở Tây, để bố mẹ yên tâm đi xem mặt.
Một người bạn của chị gái Fan An nói với chồng cô ấy: “Cuối tuần này tôi đã đặt phòng khách sạn ở phố cổ rồi”, đôi mày của Fan An thốt lên, “Chồng tôi đã mắng cô ấy và bảo cô ấy quay lại phố nếu cô ấy không ngủ. . ”- Chồng của một người bạn khác là Vân Anh (Vân Anh) thậm chí còn bực bội, vợ anh đã ngỏ ý muốn qua đêm với bạn mình. Vân Anh (Vân Anh) kể cho bạn bè nghe. Cô cho biết, hội chị em phải liên tục vận động chồng cô mới chấp nhận vì Covid không đi đâu được, các mẹ cho con gặp nhau khiến tâm trạng thay đổi hẳn. “Vậy là cuối tuần 5 mẹ con 7 đứa đi chơi phố Cổ” Khách sạn này rất ổn, đồ ăn đẹp và ngon. Chỗ này phục vụ khách tây trước nên nhân viên rất lịch sự. Chỉ có một bể bơi cho trẻ em. Chị Vân Anh cho biết, chỉ cần vào khách sạn nghỉ ngơi, dạo phố là có thể cho con chơi sau này không lo đường về. — Nhà hàng, spa của khách sạn cũng giảm giá 50% nên một suất ăn trưa miễn phí cho 12 người chỉ 1,3 triệu đồng. Ảnh: NVCC
Khách sạn 4 sao này nằm ở Baoqing Hutong, cách Hồ Hoàn Kiếm khoảng 300 m, phòng giường đôi rộng 70m2 có 12 người ngủ, giá 1,8 triệu đồng một đêm, một phòng dưới 800.000. VND / đêm, phụ thu 300.000 VND cho tất cả trẻ em, và miễn phí bữa sáng buffet.
Bà Vân Anh cho biết, khách sạn có khá đông người Việt đến nhưng hầu hết người miền Nam ra Hà Nội để đánh bạc hoặc đi công tác. “Dịch vụ tốt mà giá lại rẻ, mình và cô ấy cùng chia sẻ.” Cô ấy cũng thấy tiếc cho khách sạn. “Anh Lê Minh Trung (35 tuổi) sống tại TP.HCM cho biết anh chưa từng có cơ hội ở khách sạn 5 sao nào trong thành phố.” Do tình hình phức tạp của Covid-19 nên mọi kế hoạch du lịch hè của gia đình tôi Đã bị hoãn lại. Vì vậy, tôi định đưa cả gia đình vào một khách sạn trên phố để nghỉ dưỡng. Nguyễn Huệ (Q.1) cho biết: – Cũng như anh Trung, chị Minh Thủy (Q.3, TP.HCM) cho biết, gia đình chị phải hủy dịch chuyến du lịch đảo Phú Quốc vào cuối tháng 8 vì những lý do sau. Chị cho biết: “Biết ở thị trấn có nhiều khách sạn đang giảm giá nên tôi đặt phòng đôi với giá 1,5 triệu đồng trong hai đêm, không ngờ lại rẻ như vậy.” Nhiều khách sạn cao cấp trong thành phố tung ra các chương trình ưu đãi. Để thu hút khách du lịch, ngay cả khi giảm giá vượt quá 50%. Tọa lạc ngay trung tâm Quận 1, M Hotel Saigon có thể giảm giá lưu trú lên đến 70%. Giá phòng thấp nhất là 5 triệu một đêm nay lên 1,6 triệu, bao gồm ăn sáng. Khách sạn giảm 55% cho tất cả các phòng, riêng phòng tiêu chuẩn giảm từ 3,2 triệu đồng đến 1,4 triệu đồng một đêm. Ngoài ra, khách sạn còn bán vé cho du khách trải nghiệm bể bơi vô cực trên tầng 18 là 200.000 đồng một người.
Kể từ ngày 4/8, Khách sạn Mia Sài Gòn (Quận 2) lần đầu tiên cung cấp dịch vụ này. Quý khách có thể dùng bữa trên ban công của phòng nghỉ với chi phí vài triệu đồng, khách được sử dụng phòng nghỉ miễn phí trong khi dùng bữa. Ảnh: Mia Sài Gòn
Khách sạn Mia Sài Gòn tung ra nhiều chương trình ưu đãi như phục vụ bữa tối trên ban công trong phòng khách sạn, giảm giá ba đêm, được hưởng dịch vụ miễn phí 9 triệu đồng, giá ban đầu 4,5 triệu đồng một đêm. Đồng đến 21 triệu đồng. — “Đây là mức chiết khấu rất lớn mà chỉ Covid-19 mới có thể cung cấp để thu hút khách hàng trong nước.” Bà Mai Phương, đại diện khách sạn cho biết.
Chương trình giảm giá 50% sẽ tiếp tục đến tháng 12 năm 2020. Khách sạn 4 sao Bắc Sài Gòn không có bất kỳ thay đổi đáng kể nào về lượng đặt phòng. Ông Quốc Hùng, Vụ trưởng Vụ Lễ tân, cho biết: “Sau khi thực hiện phương án giảm, tỷ lệ lấp đầy phòng vẫn rất thấp, dưới 30%. Điều này là do hầu hết khách nước ngoài đã vắng bóng hiện nay, tỷ lệ khách nội địa không lớn”. — Một số khách sạn 4 sao, căn hộ cao cấp dành cho khách lẻ như khách sạn Saigon Park Hyatt (ảnh), Norfolk Tower, Mai House Hotel, Vinpearl Luxury Landmark 81, Saigon Liberty City Central Point, Saigon Lotus Hotel. .. Loạt ảnh giảm giá ưu đãi VND: Hyatt (Hyatt) – Kể từ khi Covid-19 bùng phát vào đầu năm nay, TP.HCM đã có 0 lượt khách quốc tế mới trong vài tháng, dù là chuyên gia hay lao động nước ngoài nó thế nào. Tình trạng này khiến nhiều cơ sở kinh doanh dịch vụ lưu trú gặp khó khăn, thậm chí có cơ sở yêu cầu rút giấy phép, đình chỉ hoạt động. Theo báo cáo từ Sở Du lịch TP.HCM, lượng khách du lịch quốc tế đến thăm TP.HCM trong 6 tháng đầu năm nay chỉ đạt hơn 1,3 triệu lượt, giảm khoảng 70% so với cùng kỳ.
“Hiện nay, để hạn chế hoạt động du lịch ở nhiều tỉnh thành, tôi nghĩ người dân thành phố Hồ Chí Minh có thể thoải mái vào thành phố, vừa tự bảo vệ mình vừa bảo vệ mình.Tôi có thể hỗ trợ du lịch địa phương “, Minh Thùy gợi ý.
Một cuộc gọi từ chú trưởng của Trang. Tron bật cười sau khi nhận được “lệnh” từ người lớn. “Tôi không thể trách anh ấy, Covid-19 rất sợ hãi. Phản ứng của anh ấy như thế này là bình thường”, cô nói. Nói với tôi, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy buồn. Kể từ khi vụ án nCoV xảy ra tại Đà Nẵng vào cuối tháng 7, vợ chồng chị Trang đã nhận được rất nhiều cuộc gọi và tin nhắn. Điều khiến tôi nhớ nhất là “Đi khám bệnh đừng quên” và “Nhớ ở nhà đừng đi đâu”.
“Bất cứ khi nào ai đó hỏi, tôi phải chỉ ra rằng tôi đã trở lại từ ngày 1 tháng 7 và cách ly trong 14 ngày, sau đó báo cáo và làm theo hướng dẫn,” chia sẻ với khách du lịch.
Anh Quốc Huy ở quận Thanh Xuân 30 tuổi cũng gặp trường hợp tương tự. Ngày 10/7, anh ta đưa vợ và hai con vào Đà Nẵng 5 khám một ngày bốn đêm, ngày 15/7 thì về nhà vào ngày 15 tháng 7. Mười ngày sau, Đà Nẵng khai là “Bệnh nhân 416”. Ngày 30/7, tức 15 ngày sau khi từ Đà Nẵng về, không có biểu hiện ho, sốt, vợ đi chợ mua đồ, vừa đến đầu ngõ thì nghe tiếng người quen trách móc: “Từ khu dịch. , Đi đâu cũng có ngựa, không biết bao nhiêu người đau khổ, nghe xong chỉ muốn khóc. “Về một thì lo cho mười. Khi nhận thấy có thể đặt được các chuyến du lịch, khách sạn giá rẻ, nhiều người đã tập trung về đây để tìm kiếm kinh nghiệm. Sau khi dịch xong, họ quay sang chỉ trích và tỏ thái độ: “Wy Yi bày tỏ suy nghĩ của mình.-Linh Chi (Linh Chi) 20 tuổi sống tại Long Biên (Long Biên), anh chia sẻ:” Trong điện thoại di động có hàng chục tin nhắn, tôi muốn biết khi nào đi Đà Nẵng, tôi về Hà Nội từ ngày 28/6. , Nhiều người biết điều này, nhưng luôn hỏi. Cảm thấy chán lắm “. Không chỉ vậy, mọi người còn bình luận về những bức ảnh chụp tại Đà Nẵng của Chi. Đa phần đều yêu cầu” Chi phải được thử, chứng kiến hoặc cách ly. “Mọi người sẽ tránh coi tôi như một người hủi. Bạn bè kỳ thị tôi trên mạng, và tôi đã hủy bỏ tất cả bạn bè của họ. Trong thời gian đại dịch, bất cứ người tốt bụng, ích kỷ nào tôi sẽ nói rõ”.
Chiều ngày 26/7, bãi Khe của tôi. Sau khi thông báo về trường hợp đầu tiên, các du khách đã nhanh chóng sơ tán. Ảnh: Đắc Thanh.
Ha Dong Baoan, 25 tuổi, chia sẻ: “Một người bạn của mình đang kẹt xe ở Đà Nẵng gọi điện nói nhớ nhà trên trang cá nhân thì ngay lập tức nhận được hơn 20 bình luận rằng: Nhà bình yên lắm, đừng về nhà. Dù đây chỉ là một trò đùa nhưng bạn tôi cũng không khỏi chạnh lòng ”. — Giải thích về thái độ của mình từ phía đối phương, chị Ngọc Hà, sống ở ngoại thành Hà Nội cho biết: “Tôi đang mang thai đôi sắp sinh, bố tôi bị bệnh lao, mẹ chồng tôi mắc bệnh tiểu đường nên mọi người rất lo lắng khi tiếp xúc với người dân vùng dịch. . Du khách vừa ra về mới biết tâm tư tình cảm của người trong nhà “.——” Khách đến thăm phải thông cảm. Ai cũng muốn bảo vệ gia đình mình “, An Lê, 34 tuổi, nói. — Ngoài ra, một số người cho rằng nên khuyến khích những người có ý thức và những người che giấu bài phát biểu của mình nên bị chỉ trích. “Bạn phải phân biệt giữa thái độ bị xúc phạm và ý thức phòng bệnh”, Hiền Thục, 30 tuổi, sống tại Cầu Giấy, kết luận.
21h ngày 26/7, Lê Nhung, chủ một homestay ở Đà Nẵng đi ngang qua Nguyễn Văn Thoại, một trong những con đường sầm uất nhất miền biển. Ở đây có rất nhiều nhà hàng, quán cafe, trà sữa, ăn vặt … từ giá bình dân đến cao cấp. Nhiều năm trước, con phố này luôn đông đúc người qua lại vào mùa hè. Quán mở cửa đến tận khuya. Hay ngay trước ngày 25/7, cảnh tượng ồn ào, đông đúc này vẫn được tái hiện một cách sinh động.
Nhưng bây giờ, trước mặt ông chủ 29 tuổi, bầu không khí thật bình tĩnh. Các quán bar bình dân đầy những người yên tĩnh. Cũng ngạc nhiên. Cảnh tượng này khiến anh nhớ đến Đà Nẵng vào tháng Tư, nơi cả nước bị cô lập với xã hội.
Khi nói chuyện với những du khách khác, Nhung thấy nỗi buồn rất lớn ẩn sau nụ cười chua chát của anh. Cô nói: “Ai cũng thở dài vì không biết ngày mai sẽ ra sao. Vì Đà Nẵng có quá nhiều người sống bằng nghề du lịch” – Gia đình chủ nhà của anh Hung khoảng một tháng nay. Trong tháng 8, nhiều khách hàng đã đặt hơn nhưng tất cả đều bị hủy sau ngày 26 tháng 7. Cô chấp nhận hoàn tiền 100% từ khách. “Nhiều gia đình tiết kiệm cả năm trời để đưa con và bố mẹ đi du lịch. Họ mong chờ được đến đó hàng ngày. Rồi mọi thứ thay đổi. Vì vậy, tôi chủ động hoàn tiền cho họ”. Nhung mở host family được bốn năm. Cô nói trên diễn đàn rằng nhiều du khách vẫn còn cảm xúc về Đà Nẵng, và sau khi đại dịch qua đi, nhiều người vẫn hứa sẽ quay lại đây. Những lời này đã truyền cảm hứng rất lớn cho những người làm nghề như Nhung. Ảnh: NVCC .
Cũng giống như Nhung, Thùy Anh năm nay 30 tuổi, kinh doanh một khách sạn tại TP. Cô tuyệt vọng đến mức phải vắng mặt một thời gian dài vì đại dịch, và ước mơ của cô là “ngày mai trở lại làm việc”. Đà Nẵng nới lỏng sự xa lánh xã hội, mọi thứ trở lại bình thường, khách bắt đầu quay trở lại. Thụy Anh trở về với cuộc sống tất bật, chờ đợi một mùa hè đông đúc để xóa tan thời tiết u ám.
Nhưng giấc mơ này chỉ kéo dài hơn một tháng. Phiên dịch trở lại đã quét sạch mọi hy vọng mà những nhân viên như Thùy Anh đã nảy mầm. Cô lo lắng về những “ngày nghỉ” bất đắc dĩ như đầu năm, và “cô vẫn khóc khi muốn đi làm trở lại”.
Thảo My từ công ty du lịch cho biết cô đã đọc nhiều bình luận của khách du lịch nói rằng “Đà Nẵng thật tuyệt”. Bức xúc của tôi là: “Chúng tôi hiểu sự lo lắng của khách du lịch. Ai cũng sợ bị ốm, và chúng tôi còn sợ hơn. Nhưng chính quyền thành phố đang cố gắng hết sức để kiểm soát tình hình. Thay vì nói ‘Tang’, bạn có thể cổ vũ cho chúng tôi không?” – — Ngoài ra, đây cũng là thời điểm khách du lịch bận “mắt đen” vì nhận được cuộc gọi của khách. Ngọc Thu, 26 tuổi, chủ tịch công ty du lịch cho biết, tình hình rất mờ mịt và cô nhận được hàng trăm bản mỗi ngày. Những cuộc gọi yêu cầu hoàn tiền vé máy bay, khách sạn, đi tour, vé tham quan … Thứ 5 cũng bị sốc. Đối tác đang hỗ trợ khách hàng giải quyết nhu cầu sớm và nhiều nhất có thể.
Khẳng định thứ 5, đại lý luôn cố gắng trong mọi tình huống Ai cũng có thể giúp đỡ khách hàng, nhưng chất lượng công việc phụ thuộc vào quy định của từng hãng hàng không và từng khách sạn.
“Có những người không phải đối tác có thể hoàn tiền và chỉ cho khách hàng hoãn lại. Chúng tôi đã nhận lại tiền, rất nhiều người quay lại mắng chúng tôi lừa đảo. Tôi rất buồn, không biết giải thích thế nào. Mong mọi người hiểu cho chuyện này. Chúng tôi không thể can thiệp vào chính sách của từng công ty.
Ngày 26 tháng 7, Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng chính thức yêu cầu các đơn vị sự nghiệp không thiết yếu tạm dừng hoạt động theo Chỉ thị 19 / CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ. Vào lúc 1 giờ chiều, Đà Nẵng Ngừng nhận khách trong 14 ngày để đảm bảo an toàn cho cộng đồng. – Đà Nẵng ngừng nhận khách
Hoàng hy vọng sẽ chứng minh rằng những khó khăn trên con đường sẽ được giảm bớt và phải vượt qua. Quả thật, anh ta đã 4 lần bị đâm, mấy lần lạc đường, vào đường bụi, đường hẹp suýt đụng xe, chỉ trong đêm, anh ta phóng xe từ biên giới Campuchia về Thành phố Hồ Chí Minh từ chỗ đổ xăng ở sa mạc Bảo U. Thử thách của lần vượt Việt Nam đầu tiên không rời chàng trai 25 tuổi nửa chừng. Sáng 18/6, Hoàng cùng 3 người khác rời Hà Nội. Ngày đầu tiên cũng là ngày dài nhất của Hoàng: đường đua hơn 500km về Đồng Hới ở Quảng Bình. Họ đã bỏ qua tất cả các điểm tham quan vì họ thường đến thăm chúng.
Đi xe đạp nhỏ, bản thân thích dừng lại đây đó để chụp ảnh nên Hoàng bị bỏ lại. Cuối cùng, chàng trai này chỉ có một mình, cho rằng có thêm thời gian để sống là một quyết định đúng đắn.
“Đôi khi, do trời mùa hè nóng nực, tôi không dám tính đến Hoàng và nói:” Xe càng chạy, gió càng thổi, tôi cứ đi. “-Dao Huy Hoàng đã dừng chân tại 16 tỉnh thành trong chuyến xuyên Việt từ ngày 18 đến 22/6. Ảnh: NVCC. – Ku Đà Lạt là nơi khiến chàng trai này ấn tượng nhất, đó là mùa hè của anh. Nơi du lịch thú vị nhất Cuối tháng 6, đầu tháng 7, trời Đà Lạt mưa nhẹ, Hoàng ngủ trong chăn ấm của gia đình chủ nhà, chàng trai cười nói: “Đây đúng là một resort ven biển. “Cả ngày không ngủ.
Trong hành lý 22 ngày chỉ có khoảng ba bộ vest dài tay, còn lại là áo phông và quần đùi cho tiện đi biển, dạo chơi có gấu ở Đà Nẵng, Hội An, Nha Trang, Đà Lạt Hồ Chí Minh hay Cần Cần, Hoàng vừa mang quần áo đi giặt.
Hơn 20 ngày sau, chiếc xe máy 110 phân khối, máy ảnh và 7 kg hành lý của chàng trai 25 tuổi. Ảnh: NVCC.
Hoàng kể: “Là một nhân viên giao nhận (deliveryman), gần 2 năm kinh nghiệm rất hữu ích cho chuyến đi xuyên Việt. “Không có giới hạn thời gian và hạn ngạch. Anh ấy có thời gian đi lại thoải mái. Chàng trai Hà Nội cho biết anh ấy làm việc chăm chỉ hàng tháng và chu cấp cho bố mẹ một khoản tiền mỗi tháng, bao gồm cả chi tiêu cá nhân và sở thích đi du lịch tích lũy. Chuyến đi này.
Hoàng cho biết anh đã quen với nắng mưa hàng ngày, điều này giúp giảm bớt căng thẳng khi lái xe đường dài và duy trì cảm giác “khỏe mạnh” trong suốt hành trình. Đồng thời khi đến địa phương. Hoàng nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của anh em trong cộng đồng shipper, ngoài công việc chính là shipper, Hoàng còn rất đam mê nhiếp ảnh, có khi người này phải vắng nhà vài ngày đến cả tuần mới đi chụp ảnh. Trong 22 ngày qua, gia đình Hoàng vẫn tin rằng con trai mình chụp ảnh từ xa vì cháu đã nói dối và nói “làm ơn cho qua.” Nhưng lần này, bố mẹ Hoàng ra khỏi nhà lâu hơn bình thường và bắt đầu nghi ngờ cháu cho đến cùng. Cuối cùng cũng tỏ tình …. Đến ngày con trai trở về, bố Hoàng tức giận xách ba lô vào căn nhà trên phố Truồi (Hà Nội) Hà Nội, kể từ đó, Hoàng hẳn nhận được sự “dạy dỗ” dài hơi chưa từng có từ bố, khiến ông bố tức giận. Tôi lại ngạc nhiên, tuy có chút sợ hãi nhưng Hoàng Khánh thầm chúc mừng vì đã đạt được mục tiêu và vì sự an toàn của gia đình.
Bản đồ trực tuyến vẫn hiển thị ở đầu xe như được cài ở Đạo. Trên điện thoại di động Huihuang. Ảnh: NVCC .—— Tổng quãng đường đi được trong 22 ngày đêm của Hoàng là khoảng 3400 km, quãng đường ngắn nhất trong ngày là 93 km và dài nhất hơn 500 km, tổng chi phí là 670 Mười nghìn đồng, trong đó tiền ăn khoảng 1,5 triệu đồng, tiền ăn ở khoảng 1,8 triệu đồng, số còn lại là thuế xăng dầu, giá vé tham quan, vui chơi giải trí. ”- Đào Huy Hoàng chia sẻ Transbound Vietnam trên mạng xã hội Duyệt cộng đồng trên. Bài đăng chi tiết lịch trình, chi phí, điểm đến, nhà hàng, trải nghiệm, hầu hết đều được mọi người khuyến khích và khen ngợi.
Tuy nhiên, một số người nhận xét Hoàng tiêu quá ít tiền, và nghi ngờ điều này Anh chàng trở thành “xác sống”. Hoàng đã biết trước sẽ có ý kiến như vậy nên chỉ nhẹ nhàng đáp lại: “Do không có kinh phí nên em chọn gửi tiết kiệm. Miễn là em thấy thoải mái, mỗi người có những trải nghiệm khác nhau. “-Hoang chia sẻ rằng chuyến đi này rẻ như vậy vì được cộng đồng shipper ở khắp các tỉnh thành ủng hộ mạnh mẽ. Anh chàng này cũng chỉ ăn, chỉ nếm các món đặc sản bình dân, còn tiền thuê trọ. Chi phí ở (giường tập thể) là 50.000-60.000 đồng một đêm, như vậy không đắt. Sau khi hoàn thành chuyến đi đầu tiên, Hoàng vẫn muốn xuyên Việt nhiều lần,Thậm chí mỗi năm một lần, và sẵn sàng chi nhiều tiền hơn để khám phá và thưởng thức nhiều đặc sản hơn.
Một cuộc gọi từ chú trưởng của Trang. Tron bật cười sau khi nhận được “lệnh” từ người lớn. “Tôi không thể trách anh ấy, Covid-19 rất sợ hãi. Phản ứng của anh ấy như thế này là bình thường”, cô nói. Nói với tôi, nhưng cô ấy vẫn cảm thấy buồn. Kể từ khi vụ án nCoV xảy ra tại Đà Nẵng vào cuối tháng 7, vợ chồng chị Trang đã nhận được rất nhiều cuộc gọi và tin nhắn. Điều khiến tôi nhớ nhất là “Đi khám bệnh đừng quên” và “Nhớ ở nhà đừng đi đâu”.
“Bất cứ khi nào ai đó hỏi, tôi phải chỉ ra rằng tôi đã trở lại từ ngày 1 tháng 7 và cách ly trong 14 ngày, sau đó báo cáo và làm theo hướng dẫn,” chia sẻ với khách du lịch.
Anh Quốc Huy ở quận Thanh Xuân 30 tuổi cũng gặp trường hợp tương tự. Ngày 10/7, anh ta đưa vợ và hai con vào Đà Nẵng 5 khám một ngày bốn đêm, ngày 15/7 thì về nhà vào ngày 15 tháng 7. Mười ngày sau, Đà Nẵng khai là “Bệnh nhân 416”. Ngày 30/7, tức 15 ngày sau khi từ Đà Nẵng về, không có biểu hiện ho, sốt, vợ đi chợ mua đồ, vừa đến đầu ngõ thì nghe tiếng người quen trách móc: “Từ khu dịch. , Đi đâu cũng có ngựa, không biết bao nhiêu người đau khổ, nghe xong chỉ muốn khóc. “Về một thì lo cho mười. Khi nhận thấy có thể đặt được các chuyến du lịch, khách sạn giá rẻ, nhiều người đã tập trung về đây để tìm kiếm kinh nghiệm. Sau khi dịch xong, họ quay sang chỉ trích và tỏ thái độ: “Wy Yi bày tỏ suy nghĩ của mình.-Linh Chi (Linh Chi) 20 tuổi sống tại Long Biên (Long Biên), anh chia sẻ:” Trong điện thoại di động có hàng chục tin nhắn, tôi muốn biết khi nào đi Đà Nẵng, tôi về Hà Nội từ ngày 28/6. , Nhiều người biết điều này, nhưng luôn hỏi. Cảm thấy chán lắm “. Không chỉ vậy, mọi người còn bình luận về những bức ảnh chụp tại Đà Nẵng của Chi. Đa phần đều yêu cầu” Chi phải được thử, chứng kiến hoặc cách ly. “Mọi người sẽ tránh coi tôi như một người hủi. Bạn bè kỳ thị tôi trên mạng, và tôi đã hủy bỏ tất cả bạn bè của họ. Trong thời gian đại dịch, bất cứ người tốt bụng, ích kỷ nào tôi sẽ nói rõ”.
Chiều ngày 26/7, bãi Khe của tôi. Sau khi thông báo về trường hợp đầu tiên, các du khách đã nhanh chóng sơ tán. Ảnh: Đắc Thanh.
Ha Dong Baoan, 25 tuổi, chia sẻ: “Một người bạn của mình đang kẹt xe ở Đà Nẵng gọi điện nói nhớ nhà trên trang cá nhân thì ngay lập tức nhận được hơn 20 bình luận rằng: Nhà bình yên lắm, đừng về nhà. Dù đây chỉ là một trò đùa nhưng bạn tôi cũng không khỏi chạnh lòng ”. — Giải thích về thái độ của mình từ phía đối phương, chị Ngọc Hà, sống ở ngoại thành Hà Nội cho biết: “Tôi đang mang thai đôi sắp sinh, bố tôi bị bệnh lao, mẹ chồng tôi mắc bệnh tiểu đường nên mọi người rất lo lắng khi tiếp xúc với người dân vùng dịch. . Du khách vừa ra về mới biết tâm tư tình cảm của người trong nhà “.——” Khách đến thăm phải thông cảm. Ai cũng muốn bảo vệ gia đình mình “, An Lê, 34 tuổi, nói. — Ngoài ra, một số người cho rằng nên khuyến khích những người có ý thức và những người che giấu bài phát biểu của mình nên bị chỉ trích. “Bạn phải phân biệt giữa thái độ bị xúc phạm và ý thức phòng bệnh”, Hiền Thục, 30 tuổi, sống tại Cầu Giấy, kết luận.
Vài năm trước, Sydney Ferbrache làm quản lý nhà hàng toàn thời gian ở Chicago, Illinois, và tốt nghiệp đại học. Sau khi làm việc 70 giờ một tuần, cô ấy nghỉ việc, rời bỏ người yêu và bắt đầu đi du lịch cùng chú cún cưng Ella và một chiếc xe tải.
Một cô gái 25 tuổi chia sẻ: “Từ trước đến nay, chiếc xe van nhìn rất đẹp và hào nhoáng, nhưng khi đến gần hơn, bạn sẽ thấy nội dung hầu hết là ảnh cũ và hỏng: Instagram .- — Vô số khám phá, nhiều người bạn mới và từng ngày trưởng thành đã mang lại cho cô những cảm xúc tích cực, nhưng khó khăn cũng kéo theo đó là khi chiếc xe đi được quãng đường 210.000 km, thiết bị thường xuyên hỏng hóc trong 2,5 năm qua. , Ferbrache chủ yếu tắm ngoài trời.
, Ferbrache nói, mạng xã hội đã tạo ra một phiên bản lý tưởng của cuộc sống thực. Cuộc sống. Khi bạn băng qua những ngọn núi, hãy nhìn xung quanh và cảm thấy như bạn có thể thu hút nhiều người như vậy hơn. Tuy nhiên, có Cô gái này đã chia sẻ một khía cạnh khác của cuộc sống trực tuyến và những bức ảnh so sánh về thực tế của việc đi du lịch một mình giống như hồ sơ nhân viên trên Instagram của cô ấy
— món ăn tinh tế đã được đăng trên mạng xã hội Đăng trên, bồn rửa chưa được rửa. Ảnh: Instagram .
Ferbrache đùa rằng có hàng đống bát đĩa chưa rửa, hàng đống quần áo và hàng tồn kho sau những hình ảnh lấp lánh trên Instagram. Khi cô ấy rời đi. Khi cắm trại và vội vã đến thị trấn gần nhất để mua sắm, cô ấy gọi đó là “ngày lái xe”. Ở đó, cô ấy nên hoàn thành một danh sách dài những việc, chẳng hạn như giặt quần áo, mua thức ăn và … đi tắm.
Ferrache nói , Người dùng Instagram hiếm khi chia sẻ những bức ảnh lộn xộn của chính họ hay “Chỉ trong 20 phút, chiếc xe tải đã hoàn toàn lộn xộn. Tôi có một con chó con, vì vậy vết xước của nó toàn bộ chiếc xe cũ này. “May mắn thay, hầu hết các bức ảnh của Ferrach đều được chụp từ xa nên mọi người hiếm khi nhìn thấy vết xước trên đồ vật. Bằng cách kê 2 ghế dài và một chiếc bàn để làm việc và ngủ. Mỗi khi cô ấy Khi gặp những người bạn như cô ấy trên xe van, cô ấy sẽ hỏi họ có muốn sử dụng bàn ghế không, nhưng hầu hết mọi người đều trả lời là không, thực tế thì xe trông đẹp và gọn hơn, nhưng như trong hình, nhưng Ferbrache Có nghĩa là việc căng băng ghế và kê giường thường rất khó.
Từ trong ra ngoài (trái) và từ ngoài vào trong (phải) hai góc khác nhau để nhìn xe tải. Ảnh: Instagram .- — Ngoài ra, hãy lấy ô tô làm ví dụ Khói bụi, khói bụi là điều khó tránh khỏi ở khắp nơi ở nơi ở, bởi ở sa mạc, hồ nước, nhất là sau khi đi du lịch, đi dạo, leo núi hay phá phách cùng chó, Fabrach khó có thể giữ cho “ngôi nhà” luôn sạch sẽ, gọn gàng. Mỗi lần giặt ga trải giường, không thấy rượu rỉ ra cũng là vết chó gây ra. “Phương pháp sửa chữa dễ nhất, nhanh nhất và rẻ nhất. Tương tự như vòi nước bên ngoài lắp trên ô tô, không có nước nóng hoặc dòng nước chảy mạnh, nhưng nó vẫn có thể giúp anh ấy vệ sinh cơ thể. Những chi tiết như vậy thường không thấy trong các bức ảnh trên mạng xã hội”. Đến nơi.
Ferrach thường nghe những lời phán xét bên ngoài, “Giống như cô ấy, cô ấy phải có nhiều tiền” hoặc “cha mẹ giàu có” ở khắp mọi nơi. Nhưng thực tế, mẹ anh ấy làm việc trong một chuỗi bán lẻ. Cha tôi là một lính cứu hỏa đã nghỉ hưu; bà ấy không tiêu tiền.
Chi phí đi bộ đường dài trong rừng xung quanh xe van Ferrachi đến từ thời gian của những người làm nghề tự do làm việc trên máy tính xách tay cá nhân. “Nếu bạn chơi trong tháng này, Sẽ mất một khoảng thời gian trong tháng tới. “Dù xe hơi bụi, hỏng hóc và nói chung là tiết kiệm nhưng Ferbrache không hối hận khi chọn cuộc sống như vậy. — Ảnh” online “và” thực tế “của Ferbrache – Khanh Tran (theo Insider)
Hôm nay, 5/8, khách sạn nơi ông Tian làm việc sẽ đóng cửa một tháng sau khi mở cửa trở lại. Trong hai tháng ở đỉnh điểm của trận dịch Covid-19, anh phải nghỉ việc để bán hàng và giao hàng cho một cửa hàng trái cây. Vì là công việc bán thời gian nên thu nhập của anh ấy chỉ 2 triệu đồng mỗi tháng. “Vụ dịch bị đình chỉ. Tôi mới làm được một tháng thì đợt dịch thứ hai bùng phát, tôi phải dừng lại. Tôi phải tiếp tục làm một việc gì đó tạm thời để kiếm sống. Một nhân viên phục vụ phòng trong một khách sạn ở TP HCM từng làm 6 ca mỗi tuần. Hôm nay, nếu đông khách, chị làm 8 tiếng / ngày, trước khi chuyển thu nhập mỗi tháng khoảng 7 triệu, cộng thêm phí dịch vụ, 1 tháng sau chị sẽ đi làm trở lại. , Và nhận được 5 triệu đồng.
Giờ nghỉ việc rồi, đồng nghiệp ơi, nhớ căn hộ lắm Vào phòng khách cười chào tạm biệt, niềm vui của anh là làm được một chiếc giường đẹp cho khách. “Theo tình hình hiện nay, ngành du lịch sẽ khó khăn, có lẽ đến giữa năm 2021 mới ổn định. Mình chọn người theo nghề chứ ít chọn nghề nên dù có nhiều sự cố nhưng sau khi hết dịch, mình sẽ về hiếu. “Anh cho biết.
Một số cửa hàng, khách sạn phải đóng cửa vì bệnh Covid. Ảnh: Ngân Dương.
Trường hợp này, chị Linh Nhi, ngụ TP Quy Nhơn, cũng mất việc khi dịch lây lan. Nhi lại bùng phát, từ tháng 4 đến tháng 6 Nhi nghỉ việc và được nhận 50% lương, Nhi được điều về khách sạn làm lễ tân, cuối tháng 7 do khách sạn gặp khó khăn nên phải xin nghỉ việc, bắt đầu làm lễ tân ở studio chụp ảnh. Thành viên ơi, tôi mê ngành dịch vụ, có đêm còn mơ thấy khách ghi hình ”, Nhi kể. Trước áp lực tài chính không nhỏ của gia đình, chị vẫn cảm thấy bất an và lo lắng. Khi còn làm việc trong khách sạn, ngày nào tôi cũng đi làm, giờ đột nhiên phải nghỉ, tôi không lạ gì. Mặc dù công việc rất vất vả. , Tôi nhớ những vị khách thú vị và thân thiện, và thậm chí còn tặng quà cho người khác. Thành viên, thậm chí là anh em sinh đôi nhiệt tình “, Nhi nói. Cô mong rằng phiên dịch viên sẽ được kiểm tra trước cuối năm và sau đó sẽ gửi lại khách sạn để có chuyên môn phù hợp. Cô nói:” Làm việc thì giống như yêu đúng người. “Lucier may mắn hơn Thiện và Nhi nhiều. Hoài Nhân vẫn được giữ lại công việc ở Hotel de la Hue, nhưng cô ấy vẫn lo lắng”. Hotel de la Hue. Nó đã được mở lại và rất vui được gặp những gương mặt thân quen. Tuy nhiên, bản dịch lần thứ hai bị gián đoạn. Do có kinh nghiệm nên khách sạn phản hồi nhanh hơn và nhân viên sẽ đi làm sớm. Hoặc là, ai cũng cần giả hai tuần, cô nói: “Nhưng mà, tương lai chắc cũng hết.” Là một lễ tân, đây là lần đầu tiên cô rơi vào hoàn cảnh này trong gần 5 năm qua. Dịch bệnh Covid-19 bùng phát vào tháng 3 năm 2020. Khách sạn nơi cô làm việc đã đóng cửa trong một tháng rưỡi, và các nhân viên đang nghỉ không lương. Làm việc trong khách sạn là nguồn thu nhập duy nhất của Nhân nên cô cảm thấy rất khó khăn. Chẳng hạn như tiếp thị và viết lách, nhưng vì chưa có kinh nghiệm nên anh không tìm được việc làm. Ngoài ra, do thời gian dư dả, nên cách ly một nhóm Facebook với lễ tân khách sạn chia sẻ mối quan tâm đến khách sạn với các bạn trẻ ở Huế, cô tâm sự: “Mình chỉ muốn kiểm soát dịch thôi lol thôi. Mình thực sự không muốn từ chức vì điều đó Đây là điều tôi muốn theo đuổi, trong thời gian này, tôi sẽ cố gắng tìm công việc khác và trau dồi thêm kỹ năng để đạt được mục tiêu này. “Đề phòng trường hợp xấu nhất” .- Về phía Nha Trang, ngành du lịch Nha Trang Một cô sinh viên ra trường dù phải đối mặt với hai đợt bùng phát dịch bệnh cũng không quá lo lắng, học xong, Hiếu mới đi làm lễ tân được một tháng thì phải xin nghỉ việc, cô ở nhà gần 4 tháng đến tháng 6/2020. Hiếu bắt đầu làm nhân viên hành lý (nhân viên hỗ trợ hành lý), đến cuối tháng 7, dịch bệnh bùng phát trở lại, Hiếu nhận thêm thu nhập chỉ với lương cơ bản và không có phí dịch vụ, không đóng bảo hiểm như trước.
Tống Hiếu nhớ lại anh. Nhìn là thích khi mặc. Ảnh: NVCC .
Hiện tại, công việc của Hiếu trong khách sạn không làm giảm giờ làm của nhân viên, nhưng lượng khách lại giảm rất nhiều, chỉ khoảng 20% đến 30%. “Khi tôi đi nghỉ. Đôi khi, tôi sẽ ở nhà và chơi game và bán các vật phẩm trong game để kiếm tiền. , Tôi đã nộp đơn xin việc làm huấn luyện viên thể dục, nhưng tôi bị loại do không có kiến thức chuyên môn, vì vậy tôi đã xin vào một công ty nit bán lông thú. Tôi đã uống nhưng bị từ chối “, anh Hiếu nói. -” Giờ tôi không còn khách đứng ngoài sảnh, điều này cũng khiến tôi rất buồn. Trong hầu hết các trường hợp, tôi nhớ những lúc khách hỏi và nói chuyện. Tôi càng nói, tôi biết, tôi trở nên dũng cảm. Tuy nhiên, trong trường hợp này, tôi lo rằng tình trạng thất nghiệp sẽ sớm quay trở lại “, anh ấy nói thêm.
Siwu cho rằng không phải như vậyKhó khăn này là tình huống bất khả kháng. Anh nói: “Thông qua phiên dịch, tôi sẽ chỉ kiếm được ít tiền hơn. Nếu phải từ chức, tôi sẽ đến công ty khác miễn là có thu nhập. Nói. Dự đoán của ông là ngành du lịch sẽ không ổn định cho đến đầu hoặc giữa năm 2021.