Scott Hoover đến từ Stratford Village, Wisconsin, Hoa Kỳ, là nạn nhân của hầu hết các vụ trộm trong cuộc đời anh. Họ ngồi trong một chỗ ngồi chung. Thỉnh thoảng anh bay lớp đầu tiên, Hoover thừa nhận rằng đây là khoảnh khắc thú vị nhất mà anh cảm thấy.
Tôi không thể chắc chắn nếu đây là người hạnh phúc nhất ngồi trên máy bay. . Ảnh: Trung bình.
Hành khách hạng nhất lên tàu và xuống xe trước theo cách riêng của họ, và họ sẽ được hưởng lợi từ dịch vụ tốt nhất. Dịch vụ chu đáo và khu vực chỗ ngồi rộng rãi giúp hành trình suôn sẻ hơn. Hoover không còn lo lắng về việc liệu anh ta có nên ngồi xổm trong góc hay không vì ai đó đã tiếp quản, vẫn xem xét việc mua hay không uống. Cabin hạng nhất cho anh ta ấn tượng rằng toàn bộ cơ thể anh ta toát ra vinh dự vẻ vang mà chỉ những nhân vật ưu tú mới có.
— Giống như Hoover, nhiều người nghĩ rằng hành khách hạng nhất chắc chắn là những người hạnh phúc nhất trên mỗi chuyến bay. Nhưng điều này không có nghĩa là hành khách ở hạng phổ thông đang phải chịu đựng. Hoover từng gặp một anh chàng ngồi trên ghế 33F. Người này nằm gần cửa sổ, phía sau nhà vệ sinh. Nhờ bức tường, hành khách không bị hành khách phía sau đánh gục, gây khó chịu trong suốt chuyến bay. Anh ấy cũng có một cuộc trò chuyện thú vị với hàng xóm và rất vui khi mua vé máy bay giá rẻ trên các chuyến bay từ Fort Smith, Arkansas đến Green Bay, Wisconsin. Đồng hành cùng bố mẹ và gia đình, chờ đợi con trai ở sân bay là khoảng thời gian vui vẻ. Khi anh đến Green Bay, anh không thể chờ đợi để nấu ăn trong vườn cùng với chú Frank và một vài người bạn. Theo Hoover, anh là người hạnh phúc nhất trên chuyến bay ngày hôm đó.
Nếu bạn muốn biết ai là người hạnh phúc nhất trên chuyến bay, bạn có thể tìm thấy câu trả lời. Khi rời sân bay. Trong số những hành khách này, ai là người bán báo hữu ích nhất? Ai lặng lẽ rời sân bay trong bãi đậu xe?
Cuối cùng, sau rất nhiều chuyến đi, Hoover đã ngừng tìm kiếm người hạnh phúc nhất trong chuyến bay. Đối với anh ta, ngồi trong lớp học kinh doanh hoặc trường trung học không quá quan trọng, bởi vì Hoover nhận ra rằng việc ngồi nhiều hay ít tiền không cho thấy bạn có hạnh phúc hay không. Nó cũng không cho thấy bạn giỏi hơn người khác. Hoover nhìn thấy một cuộc sống có ý nghĩa và có thể tìm thấy hạnh phúc và sự hài lòng bất kể anh ấy đi đâu.
Anh ấy thừa nhận rằng tôi là một người hạnh phúc mỗi khi tôi đi du lịch. bay. Bởi vì khi anh trở về nhà sau một đêm dài ngồi trên ghế cấp ba, vợ và hai đứa con đang đợi anh ở nhà. Cả gia đình ngồi quanh bàn và cầu nguyện trước khi ăn cùng nhau. Những đứa trẻ sẽ kể cho anh ta những gì đã xảy ra mà không có cha. Chỉ cần như vậy, có Hoover là quá đủ.
Còn bạn, bạn nghĩ ai sẽ là người hạnh phúc trong mỗi chuyến bay?
Câu chuyện kỳ lạ này đã xảy ra trong Khu bảo tồn Động vật hoang dã Tula Tula ở trung tâm Zululand, tỉnh KwaZulu Natal. Đây là khu bảo tồn rộng 4.500 ha của Lawrence Anthony. Ông dành toàn bộ tài sản và cuộc sống của mình để đấu tranh và bảo vệ tự do động vật.
Vào ngày 2 tháng 3 năm 2012, Lawrence chết giữa đêm vì một cơn đau tim. Johannesburg 61 tuổi trong chuyến công tác. Vợ của anh ta, Françoir Malby Anthony, bị nhốt trong phòng cả ngày và cảm thấy đau khổ. Sáng hôm sau, khi kiểm lâm biết rằng một nhóm 21 con voi đang đi đến ngôi nhà gỗ nơi Lawrence sống, cô đã bị sốc. Họ đứng thẳng, đẩy đứa bé về phía trước, phát ra âm thanh giống như anh nói, và ở đó trong hai ngày. Kể từ đó, vào ngày kỷ niệm hàng năm của anh, mọi người thường thấy chúng ở gần những ngôi nhà gỗ. Nhiếp ảnh: CBC.-Câu chuyện kỳ lạ này diễn ra trong Khu bảo tồn Động vật hoang dã Tula Tula ở trung tâm Zululand, tỉnh KwaZulu Natal. Đây là khu bảo tồn rộng 4.500 ha của Lawrence Anthony. Ông dành toàn bộ tài sản và cuộc sống của mình để đấu tranh và bảo vệ tự do động vật.
Vào ngày 2 tháng 3 năm 2012, Lawrence chết giữa đêm vì một cơn đau tim. Johannesburg 61 tuổi trong chuyến công tác. Vợ của anh ta, Françoir Malby Anthony, bị nhốt trong phòng cả ngày và cảm thấy đau khổ. Sáng hôm sau, khi kiểm lâm biết rằng một nhóm 21 con voi đang đi đến ngôi nhà gỗ nơi Lawrence sống, cô đã bị sốc. Họ đứng thẳng, đẩy đứa bé về phía trước, phát ra âm thanh giống như anh nói, và ở đó trong hai ngày. Kể từ đó, vào ngày kỷ niệm hàng năm của anh, mọi người thường thấy chúng ở gần những ngôi nhà gỗ. Nhiếp ảnh: CBC .
Không ai có thể giải thích tại sao con voi biết rằng vị cứu tinh cứu mạng anh ta đã qua đời và nhớ lại ngày mất. Dường như có một mối ràng buộc đặc biệt giữa Lawrence và họ. Trên thực tế, các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng những con voi trong môi trường sống tự nhiên hoặc động vật bị giam cầm của chúng cảm thấy buồn và buồn vì cái chết của những người bạn đồng hành của chúng. Các khu vực được bảo vệ và các nhóm voi nhanh chóng xuất hiện trên báo và truyền hình, và được dựng thành phim ngắn. Bà Francoir nói trong một cuộc phỏng vấn vào năm 2012 rằng bà và con trai đã chuyển đến một ngôi nhà gỗ để tiếp quản khu vực được bảo vệ trong một năm rưỡi khi họ rời khỏi nhà. Từ lúc đó, họ không thấy những con voi xuất hiện gần khu vực. Họ sống ở rất xa và nó có thể đã kéo dài 12 giờ trước khi họ đến đây. Nhiếp ảnh: Thula Thula .
Không ai có thể giải thích tại sao con voi biết vị cứu tinh đã chết và nhớ lại ngày anh ta chết. Dường như có một mối ràng buộc đặc biệt giữa Lawrence và họ. Trên thực tế, các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng những con voi trong môi trường sống tự nhiên hoặc động vật bị giam cầm của chúng cảm thấy buồn và buồn vì cái chết của những người bạn đồng hành của chúng. Các khu vực được bảo vệ và các nhóm voi nhanh chóng xuất hiện trên báo và truyền hình, và được dựng thành phim ngắn. Bà Francoir nói trong một cuộc phỏng vấn vào năm 2012 rằng bà và con trai đã chuyển đến một ngôi nhà gỗ để tiếp quản khu vực được bảo vệ trong một năm rưỡi khi họ rời khỏi nhà. Từ lúc đó, họ không thấy những con voi xuất hiện gần khu vực. Họ sống ở rất xa và nó có thể đã kéo dài 12 giờ trước khi họ đến đây. Nhiếp ảnh: Thula Thula .
Lawrence Anthony, lớn lên ở Johannesburg, Nam Phi. Từ khi còn rất nhỏ, anh đã yêu thích động vật và những cuộc phiêu lưu. Sau một số thành công trong ngành bất động sản và bảo hiểm, anh quyết định trở thành một nhà sinh thái học và tham gia vào một loạt các hoạt động giải cứu động vật từ sở thú và săn bắn.
Năm 1998, vợ chồng ông đã sử dụng hết tài sản của mình, mua những vùng đất rộng lớn và chính thức thành lập Khu bảo tồn Tula Tula. Ông cũng thuyết phục các bộ lạc sống gần đó tham gia bảo vệ và phát triển động vật. Khu vực này là nhà của tê giác, hà mã, báo, hươu cao cổ và chim … Ảnh: Thula Thula.
Lawrence Anthony, sinh ra và lớn lên tại Johannesburg, Nam Phi. Từ khi còn rất nhỏ, anh đã yêu thích động vật và những cuộc phiêu lưu. Sau một số thành công trong ngành bất động sản và bảo hiểm, anh quyết định trở thành một nhà sinh thái học và tham gia vào một loạt các hoạt động giải cứu động vật từ sở thú và săn bắn.
Năm 1998, vợ chồng ông đã sử dụng hết tài sản của mình, mua những vùng đất rộng lớn và chính thức thành lập Khu bảo tồn Tula Tula. Ông cũng thuyết phục các bộ lạc sống gần đó tham gia bảo vệ và phát triển động vật. Khu vực làTê giác, hà mã, báo, hươu cao cổ, chim … Ảnh: Thula Thula .
Khoảng một năm sau, anh nhận được một cuộc gọi từ tổ chức bảo vệ động vật. Ở đầu bên kia, do bản tính hung bạo của chúng, do nạn phá rừng và các mối nguy hiểm của con người gần Vườn quốc gia Kruger, bảy con voi đang trên bờ vực bị giết. Mặc dù anh ta không biết nhiều về voi, nhưng anh ta ngay lập tức đồng ý đưa chúng trở lại Tula Tula.
Nhiều người nghĩ rằng Lawrence và cặp đôi quá nguy hiểm để giữ họ, nhưng anh hiểu sự phấn khích và sợ hãi của họ. Từ sự tấn công của những kẻ săn trộm.
Vào giữa đêm, khi trời đổ mưa, con voi được vận chuyển bằng xe tải. Họ mất người phụ nữ đầu tiên, chỉ còn lại 2 trẻ em, 2 thanh thiếu niên và 3 trẻ em dưới 10 tuổi. Tuy nhiên, họ rất thân thiết và tạo thành một gia đình. Ảnh: Thula Thula.
Khoảng một năm sau, anh nhận được cuộc gọi từ tổ chức bảo vệ động vật. Ở đầu bên kia, do bản tính hung bạo của chúng, do nạn phá rừng và các mối nguy hiểm của con người gần Vườn quốc gia Kruger, bảy con voi đang trên bờ vực bị giết. Mặc dù anh ta không biết nhiều về voi, nhưng anh ta ngay lập tức đồng ý đưa chúng trở lại Tula Tula.
Nhiều người nghĩ rằng Lawrence và cặp đôi quá nguy hiểm để giữ họ, nhưng anh hiểu sự phấn khích và sợ hãi của họ. Từ sự tấn công của những kẻ săn trộm.
Vào giữa đêm, khi trời đổ mưa, con voi được vận chuyển bằng xe tải. Họ mất người phụ nữ đầu tiên, chỉ còn lại 2 trẻ em, 2 thanh thiếu niên và 3 trẻ em dưới 10 tuổi. Tuy nhiên, họ rất thân thiết và tạo thành một gia đình. Ảnh: Thula Thula .
Vào thời điểm đó, những con voi vẫn đang cố gắng trốn thoát khỏi khu bảo tồn và đi về phía ngôi nhà cũ. Họ cố gắng đẩy một cây cao 9 mét vào hàng rào điện để phá hủy và trốn thoát.
Lawrence rất lo lắng rằng những người bên ngoài khu bảo tồn sắp giết họ. Mười ngày sau, khi phát hiện ra đàn, anh quyết định sử dụng bản năng đặc biệt của mình để củng cố niềm tin vào đàn. Ảnh: Thula Thula .
Vào thời điểm đó, những con voi vẫn đang cố gắng trốn thoát khỏi khu bảo tồn và đi về phía ngôi nhà cũ. Họ cố gắng đẩy một cây cao 9 mét vào hàng rào điện để phá hủy và trốn thoát.
Lawrence rất lo lắng rằng những người bên ngoài khu bảo tồn sắp giết họ. Mười ngày sau, khi phát hiện ra đàn, anh quyết định sử dụng bản năng đặc biệt của mình để củng cố niềm tin vào đàn. Nhiếp ảnh: Thula Thula .
Ngày và đêm, anh ấy ở cùng họ, băng qua hàng rào, cho họ ăn, nói chuyện với họ và hát cho họ nghe. Anh đặc biệt chú ý đến con voi chính, Nana, để quyết định thành công hay thất bại của việc kết bạn với bầy đàn.
— Kiên nhẫn và tử tế, anh nhận được tín hiệu. Ngân hạnh phúc. Một ngày nọ, khi Lawrence đến thăm đàn, con voi đã chạm vào đường ống phía trên hàng rào như thể anh muốn chạm vào nó. Ngày hôm sau, anh quyết định thả cừu trong khu bảo tồn và cầu nguyện rằng anh sẽ không bị giẫm đạp đến chết. Ảnh: Tom Clynes.
Ngày và đêm, anh ở cùng họ, băng qua hàng rào, cho họ ăn, nói chuyện với họ và hát. Anh đặc biệt chú ý đến con voi chính, Nana, để quyết định thành công hay thất bại của việc kết bạn với bầy đàn.
— Kiên nhẫn và tử tế, anh nhận được tín hiệu. Ngân hạnh phúc. Một ngày nọ, khi Lawrence đến thăm đàn, con voi đã chạm vào đường ống phía trên hàng rào như thể anh muốn chạm vào nó. Ngày hôm sau, anh quyết định thả cừu trong khu bảo tồn và cầu nguyện rằng anh sẽ không bị giẫm đạp đến chết. Ảnh: Tom Clynes .
Nhưng những con voi đã trở nên gần gũi với anh ta hơn, đặc biệt là Nana. Khi anh lái chiếc xe đến gần nơi họ sống, con voi cái nhanh chóng phát hiện và tiến về phía trước, thể hiện niềm vui bằng cách vung cành cây lên trên. Lawrence sau đó đã phát hành cuốn sách bán chạy nhất “Voi thì thầm” trong sự nghiệp của mình. Cuốn sách của ông mô tả hai cuộc giải cứu voi châu Phi. Nhiều câu chuyện hài hước gợi nhớ về một ngày thân mật như vậy giữa anh và voi, họ thậm chí còn nghĩ rằng ngôi nhà gỗ là nơi ở của họ và cố gắng chiếm phòng khách.
Sau 13 năm, số lượng voi trong đàn đã lên tới 21 con. Lawrence đã xoay sở để thiết lập mối quan hệ thân thiết với họ. Voi nghĩ mình là thành viên. Vào cái chết của Nana, cô đã dẫn cả đàn đến ngôi nhà gỗ từ sớm, với những sọc ướt giữa mắt và tai. Đây là những biểu hiện của voi dưới áp lực. Cô Francois nói rằng lúc đó cô thực sự cảm động và không thể tin vào những gì mình nhìn thấy. Ảnh: Christopher Laurenz .
Nhưng con voi đã ở gần anh ta, đặc biệt là Nana. Khi anh lái chiếc xe đến gần nơi họ sống, con voi cái nhanh chóng phát hiện và tiến về phía trước, thể hiện niềm vui bằng cách vung cành cây lên trên. Lawrence sau đó đã phát hành cuốn sách bán chạy nhất “Voi thì thầm” trong sự nghiệp của mình. Cuốn sách của ông mô tả hai cuộc giải cứu voi châu Phi. Nhiều câu chuyện hài hước gợi nhớ về một ngày thân mật như vậy giữa anh và voi, họ thậm chí còn nghĩ rằng ngôi nhà gỗ là nơi ở của họ và cố gắng chiếm phòng khách.
Sau 13 năm, số lượng voi trong đàn đã lên tới 21 con. Lawrence đã xoay sở để thiết lập mối quan hệ thân thiết với họ. Voi nghĩ mình là thành viên. Vào cái chết của Nana, cô đã dẫn cả đàn đến ngôi nhà gỗ từ sớm, với những sọc ướt giữa mắt và tai. Đây là những biểu hiện của voi dưới áp lực. Cô Francois nói rằng lúc đó cô thực sự cảm động và không thể tin vào những gì mình nhìn thấy. Ảnh: Christopher Laurenz.
Lawrence còn được biết đến là người sáng lập Tổ chức Trái đất. Đây là một tổ chức bảo vệ động vật phi lợi nhuận quốc tế. Trong thời gian làm việc, anh đã đăng ký tên của mình để giải cứu động vật tại Sở thú Baghdad hoặc đàm phán với phiến quân Nam Sudan để nâng cao nhận thức về việc bảo vệ tê giác trắng phương Bắc. Khi chết, anh ta đang quảng bá “Tê giác cuối cùng” để bảo vệ động vật khỏi sự tuyệt chủng. Ảnh: Thula Thula .
Lawrence còn được biết đến là người sáng lập Tổ chức Trái đất. Đây là một tổ chức bảo vệ động vật phi lợi nhuận quốc tế. Trong thời gian làm việc, anh đã đăng ký tên của mình để giải cứu động vật tại Sở thú Baghdad hoặc đàm phán với phiến quân Nam Sudan để nâng cao nhận thức về việc bảo vệ tê giác trắng phương Bắc. Khi chết, anh ta đang quảng bá “Tê giác cuối cùng” để bảo vệ động vật khỏi sự tuyệt chủng. Nhiếp ảnh: Thula Thula .
Lan Hương (Theo báo cáo của tạp chí People của National Geographic)
Diễm Đặng Dũng (1978) không phải là một con cua, nhưng vẫn mặc quần áo chuyên nghiệp và đạp xe dọc theo phong cảnh của bờ biển phía nam miền trung. Chiếc xe đạp 3 ngày anh mới mua đã đi được 900 km từ Bà Rịa-Vũng Tàu đến Bình Định trong 11 ngày.
Ông Diễm Đặng Dũng cao lớn và tham gia vào công việc một lần nữa. Công nghệ thông tin thuần túy đã khiến nhiều người ngạc nhiên khi ông công bố những bức ảnh về xe đạp đường dài ở nhiều tỉnh của đất nước. Tận dụng kỳ nghỉ 30 tháng 4, anh và hai người bạn đã xin nghỉ gần hai tuần. Mỗi chiếc xe có thể chở gần 20 kg hành lý và đi được trung bình 90 km mỗi ngày. Ảnh: NVCC .
Khởi đầu của Nan mô tả hành trình của ông Dong rất tốt. Kế hoạch tìm tuyến đường biển đẹp nhất Việt Nam đã diễn ra từ lâu, nhưng do Covid-19, nó gần như phải bị hủy bỏ. Đến lượt mình, mỗi huyện tuyên bố tạm đình chỉ chăm sóc khách, giao thông công cộng ngừng hoạt động và ban hành chỉ thị về khu cách ly xã hội. Vào ngày “không biết ngày khai trương”, ông Đồng vẫn không kiên nhẫn chờ đợi, và rồi ông ta tỉnh táo chờ đợi. Dừng lại hoàn toàn. May mắn thay, vào ngày khởi hành theo lịch trình, chính phủ tuyên bố phải đóng khoảng cách và mở lại các chuyến bay nội địa vào ngày 23 tháng Tư. Đội Hà Nội đã ngay lập tức đặt vé xe đạp cho chuyến bay về phía Nam vào ngày 24 tháng Tư. Tuy nhiên, khi nhóm hạ cánh tại sân bay ở Johor Bahru, thử nghiệm lại xuất hiện.
Nhóm của ông Dong có kế hoạch bắt đầu đạp xe từ bãi biển Vũng Tàu, với hy vọng đi xe buýt trực tiếp từ sân bay đến thành phố ven biển để tiết kiệm thời gian. Tiết kiệm thời gian và sức khỏe. Xe buýt sân bay chỉ có thể cung cấp vé nửa hàng cho 16 chỗ, vì vậy xe đạp không thể được gửi đi. Ba người mở hành lý trong cốp xe, và sau khi lắp ráp nó tại sân bay, họ tìm thấy một khách sạn trên xe đạp và qua đêm. Sáng hôm sau, anh Đồng và bạn bè đi đến bến xe phía tây (Thành phố Hồ Chí Minh). Mingshi). Tôi định đi xe buýt đến Sóc Trăng rồi đi thuyền đến Côn Đảo, nhưng nó đã bị hủy vì người dân địa phương chưa đón khách. Tại bến xe, nhiều xe buýt trên tuyến Vũng Tàu từ chối chở ba hành khách ra Hà Nội vì hành lý quá nhiều.
“Lúc đó tôi rất thiếu kiên nhẫn và bất lực, nhưng tôi rất hạnh phúc khi ở đây, vì vậy rất khó để đi tiếp”, Dong nói. Đội dự định từ chức từ Vũng Tàu, cách đó hơn 100 km. -Ông Đồng khẩn cầu từng tài xế, và người lái xe cuối cùng chú ý đến chiếc xe. Trong một thời gian, anh ta quên mất một túi lớn các vật có giá trị tại trạm xe buýt, vì vậy anh ta phải tự mình mang xe trở lại nhà ga. Ông bày tỏ lòng biết ơn: “Những người tốt ở Sài Gòn đã cứu và trả lại hành lý của họ.” – Nó không biến mất, nhưng khó khăn đang đến, ba người quá bận rộn, và cuối cùng là ba chiếc xe đạp. Bờ biển miền nam miền trung.
Ba chiếc xe đạp đã được tháo rời khỏi hành lý ký gửi. Sân bay Tân Sơn Nhất vắng tanh vào ngày 24/4, và các thành viên tập trung tại đây để rời đi. Ảnh: NVCC .
Đạp xe qua sáu tỉnh ven biển. Đặc biệt là hơn 20 địa điểm đẹp nhất được nhóm phát hiện, như Hồ Tràm (Baria-Vũng Tàu), Vườn thanh long, Ngọn hải đăng Kega, Tu gió và năng lượng gió, Sa mạc Bảo Trang, Bãi đá Bảy màu (Bình Thuận) ; Biển Ca Na, biển Mũi Dinh, Vườn quốc gia Núi Chúa, Vịnh Vĩnh Hy, Tháp Chàm Pơ Klong Garai, Vườn nho (Ninh Thuận); Cô Ma, Đèo Ca, Vịnh Vũng Rô, Mũi Điện, Bãi Xép, Ganh Da Dia, con đường dọc theo cây cầu gỗ Ong Cop (Phú Yên) …
Vùng đất “gió như gió, nắng như thịt nướng.” Ninh Thuận là nơi ngắm cảnh đẹp nhất đối với khách du lịch miền bắc, Nó cũng ngăn cản nhiều người đi du lịch. Ông Dong nói: “Đây là con đường từ Ta Zhan đến trang trại cừu Anhe. Tôi cảm thấy như mình bị lạc ở phía tây, nơi có những dòng sông, cánh đồng lúa bất tận và một cảnh quan nông thôn yên bình và tráng lệ.” Ninh Thuận vẫn là một cộng đồng quyến rũ. , Thành viên không được khuyến khích tham gia. Đã đến lúc hoàn thành đèo Vĩnh Hy giữa nắng giữa trưa và gió biển ở miền trung Việt Nam, hoặc khi mò mẫm trong bóng tối, cố gắng băng qua sườn đồi của thị trấn Sông Cầu. Lúc đó, mọi người đều muốn gửi xe cho huấn luyện viên trực tiếp ra Hà Nội.
– Sẽ thật tuyệt khi cố gắng leo lên con dốc này. Các thành viên khuyến khích nhau như thế này, và cuối cùng đi cùng nhau Gửi đi. May mắn thay, chuyến đi này không nguy hiểm. Phong cảnh tuyệt đẹp đã truyền cảm hứng cho ba người tiếp tục đi du lịch trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Ảnh: NVCC .
Ông Diễm Đặng Dũng không phải là người đi xe đạpXe chuyên nghiệp, mặc dù vẫn luyện tập mỗi ngày. Anh nói: “Tôi thích đi xe đạp, và mục đích của việc đi xe đường dài là đi bộ đường dài.” Chiếc xe đạp nhỏ gọn và không nhanh lắm. Anh ấy nghĩ rằng đây là lợi thế của việc đi du lịch. Ông Dong nói thêm rằng đặc biệt là khi bạn đi xe đạp trên một con đường đẹp, cảnh tượng trông giống như một bộ phim quay chậm, rất khó cảm nhận đối với xe máy và ô tô.
Anh ấy nói rằng chiếc xe đạp của anh ấy không quá đắt, thiết kế đủ dài để chạy. Đạp xe chỉ chiếm 10% thành công và phần còn lại phụ thuộc vào sức khỏe của bạn và liệu bạn có thể hoàn thành chuyến đi hay không. Đây là lời khuyên của anh ấy dành cho những người thích đạp xe. Anh cũng được vợ “người thừa kế” và hai con. Cuối tuần, cả nhà cùng nhau đi ngoại ô. Đối với gia đình anh, một chuyến đi như vậy cũng là một cách để tận hưởng một kỳ nghỉ lành mạnh và hạnh phúc.
Một loạt ảnh Huế được tác giả Nguyễn Đức Huy chụp được xử lý theo tông màu hoài cổ và được nhiều người đẹp, thơ mộng và cổ kính đón nhận. Đặc biệt, tháp Thiên Mụ là điểm đăng ký của nhiều khách du lịch. Nằm trên núi Hà Khê bên tả ngạn sông Hương, tháp Phước Duyên cao 21 m và gồm 7 tầng. Trước cổng đền, có những chiếc thuyền ngắm cảnh tấp nập và tán cây che kín góc sông. , Được xây dựng dưới thời vua Tự Đức 5 (1852). Trước khi nhà vua lên thuyền rồng tại bến Xiahe, đây là một nơi mát mẻ hoặc nơi nghỉ ngơi. -Ming Mang thu hút khách du lịch đẹp như tranh vẽ và bình tĩnh. Tòa nhà được xây dựng vào năm 1840 và hoàn thành vào năm 1843, tạo ra một điểm nhấn với phong cách kiến trúc cân đối và đối xứng.
Lăng Khải Định, cách thành phố Huế 10 km về phía tây nam, là một công việc đáng chú ý. Tất cả lăng Huế. Lăng được xây dựng vào năm 1920, 11 năm sau khi hoàn thành và vật liệu xây dựng chính được chuyển từ Pháp.
Nước hoa nguyên bản nằm dưới chân cầu Trường Tiến ở bờ nam sông Hương.
Góc của đại bàng tạo ra một bầu không khí lãng mạn ở bờ bắc sông Hương. — Nhiều khách du lịch thích ngồi trên thuyền rồng bên sông và nghe những bài hát dân gian của Huế trên sông Xiang. Đằng sau là cầu đường sắt White Tiger và cầu Davyn.
Con đường quanh co của núi Wonka thu hút nhiều nhiếp ảnh gia, những người trẻ tuổi và những người yêu thích chụp ảnh. Những cây thông xanh mướt hai bên đường được che mát, mang đến vẻ đẹp tự nhiên và hoang sơ.
Nhiều khách du lịch bình luận về công viên giải trí bí ẩn, hồ Tien Tien, gọi đây là “bộ phim kinh dị hỗn hợp”. Hồ Thúy Tiên nổi tiếng hơn trong số những người thích xuất hiện trên thư hàng ngày Lonelyplanet và thích di chuyển. Nơi này nằm ở thị trấn Thúy Bàng, thành phố Hương Thủy, cách trung tâm thành phố Huế khoảng 7 km. — “Cây cô đơn” trong bộ phim “Người mù” – một nơi đánh dấu tuổi thơ tươi đẹp của các nhân vật Ngân và Hà Lan – tọa lạc tại làng Hà Cang (thị xã Quang Phú của Quang Điền). Cây cổ thụ là một cây đồng (còn được gọi là ngô đồng, mã, bột giấy …), có lịch sử 45 năm và là khu nghỉ mát bên bờ biển dành cho dân làng đi làm vào mỗi mùa hè. Do thành công của bộ phim, nơi này đã trở thành điểm đăng ký cho nhiều người dân địa phương và khách du lịch.
Ru Chá – Rừng ngập mặn trong đầm của Tống Giang – Qua góc ảnh NguyễnĐức Huy, hoài cổ và đẹp.
Trên Facebook, Instagram và Twitter, nhiều bạn trẻ đến từ Huế đã chia sẻ nhiều góc độ tuyệt vời trong quán cà phê trên tầng ba của con phố này. Nguyễn Khuyên đang bận. Hầu hết các bạn trẻ gọi quán cà phê này là “góc sống ảo”, nghĩa là “Paris ở trung tâm thành phố Huế”. Tại đây, du khách có thể ngắm nhìn toàn cảnh Nhà thờ Cứu thế – tòa nhà cổ kính, hoành tráng và nổi tiếng của thủ đô cổ này.
Người mẫu Thái Lan Surampha Yokchotisakul vừa thực hiện một chuyến đi ngắn tại Việt Nam. Với biệt danh “Golf”, cô gia nhập ngành giải trí Thái Lan sau khi tham gia một cuộc thi sắc đẹp năm 2005.
Người mẫu Thái Lan Surampha Yokchotisakul vừa sang Việt Nam một thời gian ngắn. Kể từ khi tham gia cuộc thi sắc đẹp năm 2005, cô đã có biệt danh là “Golf” và gia nhập ngành giải trí ở Thái Lan.
Đây là lần đầu tiên người mẫu đến Hà Nội. Cô đã đến thành phố Hồ Chí Minh ba lần để phát triển một kế hoạch quảng cáo. Cô Surampha là Rattanapond Klinkulabhiran (phải) và cô là một phần của top 10 Hoa hậu Thái Lan năm 2013.
Đây là lần đầu tiên người mẫu đến Hà Nội, cô đã đến thăm nó. Thành phố Hồ Chí Minh đã phát động chiến dịch quảng cáo ba lần. Lần này, Rattanapond Klinkulabhiran (phải) đồng hành cùng Surampha, một người đẹp xuất hiện trong top 10 Hoa hậu Thái Lan năm 2013.
Mặc dù bị sốc bởi các phương tiện lái xe trên đường phố Suranpha và Rattanapond ở Hà Nội, anh vẫn quyết định khám phá thành phố bằng xe đạp. Surampha nói: “Đây là một sự khác biệt lớn, bởi vì giao thông ở Thái Lan rất có tổ chức.” Mặc dù bị sốc bởi các phương tiện trên đường phố Hà Nội, Surampha và Rattanapond luôn đưa ra quyết định chung. Khám phá thành phố. Surampha nói: “Đây là một sự khác biệt lớn bởi vì giao thông ở Thái Lan rất có tổ chức.” “Trải nghiệm thật đáng sợ, nhưng tôi cũng cố gắng không để người khác gặp sự cố hoặc bị đánh sập. Một khi tôi đã quen với nó, Surampha sẽ nói: “Đạp xe là niềm vui. “Người hướng dẫn nói đùa:” Thả tay ra và nhắm mắt lại. “Tôi hiểu ý của anh ấy, vì vậy đừng lo lắng, hãy tận hưởng đi. —” Trải nghiệm này rất đáng ngại, nhưng tôi cố gắng không va vào người khác hoặc bị đánh. Khi tôi đã quen với nó, thật vui khi đi xe đạp. Hướng dẫn nói đùa, ‘Thả tay ra và nhắm mắt lại. ‘Tôi hiểu ý của anh ấy, vì vậy tôi không quá lo lắng và tận hưởng nó nhiều nhất có thể “, Suramp nói.
Đầu tiên, họ đến thăm chợ hoa Guangba. Suramp đã chụp rất nhiều ảnh với hoa hồng Đầu tiên, họ đến thăm chợ hoa Guangba và Sulampa đã chụp rất nhiều ảnh hoa hồng – sau đó Sulampa dừng lại ở một nhà hàng mì để ăn sáng và tiết lộ rằng cô cũng thêm ớt vào bát mì gạo Và giấm tỏi. Thói quen của người Việt Nam – người mẫu sinh năm 1988 tuyên bố rằng cô thích tất cả các món ăn ở Việt Nam, đặc biệt là bánh mì, chả tôm và thịt, bánh mì x cua và ếch, mặc dù rất khó tìm được nhà hàng phục vụ các món ăn như vậy. Nhà hàng rau xanh trên bàn của người Việt cũng để lại ấn tượng sâu sắc với cô.
Sau đó, Sulampa dừng lại ở một quán mì để ăn sáng, và cô tiết lộ rằng cô cũng có một bát nước theo thói quen của người Việt Nam Ớt và giấm tỏi được thêm vào bột. – Người mẫu sinh năm 1988 cho biết cô thích tất cả các món ăn ở Việt Nam, đặc biệt là bánh mì, chả giò, với tôm và thịt., Cua cuộn và ếch chiên, mặc dù rất khó để tìm một công ty cung cấp Một nhà hàng món ăn. Rau xanh trên bàn ăn Việt Nam cũng để lại ấn tượng sâu sắc với cô .
Hai cô gái đến Dinh Café và thưởng thức cà phê trứng trong khi ngắm cảnh đường phố từ ban công. Surampha chia sẻ: “Người Việt Nam trông giống người Thái, nhưng họ mảnh mai hơn, mọi người đều thân thiện, dễ thương và tràn đầy năng lượng.
Hai cô gái đã đến Dinh Café, thưởng thức cà phê trứng và nhìn ra đường từ ban công. Surampha chia sẻ: “Người Việt Nam giống người Thái nhưng gầy hơn và yếu hơn, mọi người đều rất tốt. Thân thiện, đáng yêu và tràn đầy năng lượng “.
Video: Surampha Yokchotisakul .
Vào sáng ngày 17/8, Surumpha và Rattanapond trở lại Bangkok để trở lại làm việc. Lưu niệm. Người mẫu sinh năm 1988 nói: “Tôi thực sự muốn đợi một lát rồi khám phá thành phố này. Sáng ngày 17 tháng 8, Suamppha và Rattanapond trở về Bangkok để tiếp tục công việc. Họ cố gắng mua quà lưu niệm trong khi chờ đợi để khởi hành từ sân bay Nội Bài. Người mẫu sinh năm 1988 bày tỏ: Tôi muốn dành thời gian khám phá thành phố. “
Chúng tôi đến hồ Ba Bể vào một ngày hè cuối tháng Bảy. Hai chiếc ô tô đã đi được 240 km từ Hà Nội. Con đường này đầy mùi mốc vì đôi khi cơn mưa đầu tiên bắt đầu và tạnh.
Hồ Ba Bể là hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất tại Việt Nam và là một trong 100 hồ lớn nhất thế giới. 200 triệu năm trước. Hồ được gọi là Ba Bể vì ba nhánh của hồ được kết nối được gọi là PéLam, PéLu và PéLèng.
Hồ yên bình là nơi thích hợp để thư giãn và ngắm cảnh bằng thuyền. — Sau 4,5 giờ di chuyển sau 4,5 giờ, trời đã tối, đường đến làng Pac Ngoi rất thông minh, và nhiều tảng đá xù xì đi vào rừng. Ngôi làng nổi tiếng Tày khá nguyên thủy, và có nhiều kế hoạch nhà ở như gia đình chủ nhà để giúp mọi người kiếm được nhiều thu nhập hơn so với trồng trọt. Chúng tôi ở trong một ngôi nhà sàn trong một đêm và mỗi người trả 70.000 đồng. Nếu bạn muốn sống trong một phòng đôi, bạn sẽ cần chi 150.000 đồng để có thêm không gian riêng tư.
Vào lúc bình minh, tôi có thể thấy rõ ngôi nhà của chúng tôi ở rìa vách đá, đằng sau những hàng cây rợp bóng cây. Trẻ em dưới những đám mây lớn, màu trắng sữa thường ăn khi trẻ ăn. Từ phòng ăn, đó là một cánh đồng lúa xanh. Nhìn xa hơn về phía trước, hồ trông giống như một chiếc kính lúp khổng lồ trên mặt đất, bên cạnh những ngọn núi.
Đi bộ xuống làng, chúng tôi thấy một nhà hàng phủ đầy bánh mì quen thuộc với người dân địa phương. Những vùng núi như Bắc Kạn, Cao Bằng, Lạng Sơn, Hà Giang, v.v … Những người dân địa phương như phở Hà Nội phở vào buổi sáng được coi là những món ăn truyền thống.
Khu phức hợp nằm trên sườn núi với giá cả phải chăng. — Sau khi ăn sáng, mọi người quyết định đi theo con đường từ rừng nguyên sinh đến hồ. Cây lớn đã ở trên đường được vài năm. Nó cao bằng một ngôi nhà 5 tầng với tán lá tươi tốt và lá xanh. 5-6 người giữ thân hình to lớn.
— Chúng tôi được đưa đến bãi biển bởi Xuan Xuan. Khi lễ hội làng xuân đến, đó là nơi mọi người tụ tập, nên nó được gọi từ lâu.
— Sau khi đến nơi, chúng tôi lấy đồ dùng và tấm trải ra để lướt sóng. Đây là môn thể thao dưới nước đến từ quần đảo Hawaii (Mỹ). Sup có nhựa cứng hoặc composite và là cao su mềm. Nó có thể được cuộn lên để phù hợp với ba lô thực tế trong khi di chuyển, và loại bỏ và thổi phồng khi cần thiết.
Chúng tôi đã cài đặt hai lều để giảm việc lưu trữ các vật dụng cá nhân và thực phẩm bên trong. Hư hỏng do ánh sáng mặt trời. Sau đó, cả nhóm nhặt Sup và chèo trong hồ. Một số người bạn trên bờ ngồi trên những chiếc ghế xếp, nghe tiếng chim hót, ăn trái cây hoặc đu dây, và nghe nhạc trên núi.
Bạn có thể đi bộ trong rừng, cây cao chót vót. Tuyệt vời, mộc mạc và bình tĩnh đến lạ thường. Giao thông khắp thành phố rất ồn ào, nhưng những con chim hót líu lo sau những tán cây trên núi.
Vào khoảng buổi trưa, chúng tôi trở lại lều và mang theo xúc xích và hoa. Mì tôm và trái cây đi ăn, ngon ngọt về hành trình của trẻ em.
– Vào buổi tối, mọi người trở về nhà sàn Pa Ngòi, đi đến hiên để pha trà và ngắm hoàng hôn. Ánh sáng chói sau cánh đồng và núi. Trong nắng chiều, mọi thứ trở nên đẹp hơn bao giờ hết.
Chuyến đi đến Babe Lake thích hợp cho những người trẻ tuổi yêu thiên nhiên và theo đuổi sự yên tĩnh. Chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm của chúng tôi có giá khoảng 500.000 đồng mỗi người (phí xăng dầu, thuê nhà ở chung, mua thức ăn cho bữa sáng, bữa trưa).
Trong mùa leo núi năm ngoái (tháng 5 năm 2019), 11 nhà leo núi đã thiệt mạng trên hành trình chinh phục đỉnh Everest-Everest được mệnh danh là mái nhà của thế giới. Với con số này, năm 2019 sẽ là mùa leo núi nguy hiểm và nguy hiểm nhất .
Không có gì thực sự bùng nổ và gây ra một niềm đam mê mạnh mẽ, bởi vì hình ảnh đã chụp được cảnh hàng trăm người leo núi đứng lên. Trực tuyến tại Hội nghị thượng đỉnh Everest vào ngày 22 tháng 5 năm 2019. Tác giả của bức ảnh này là Nirmal Purja, 36 tuổi, từng phục vụ trong Hải quân Hoàng gia.
Purja đã chinh phục nóc nhà thế giới bốn lần. Đến năm 2020, nếu không phải do đại dịch, anh sẽ tiếp tục hành trình leo núi thứ năm. Nhiếp ảnh: Agence France-Presse .
Pujia nhớ lại cuộc khủng hoảng và những khoảnh khắc khủng khiếp trong ngày. Ông nói rằng vào đầu mùa leo núi tồi tệ, thời gian dành cho những người leo núi cũng đã giảm. Họ thường chỉ có 3 ngày nắng để thực hiện ước mơ của mình. Nhưng năm trước, con số này là 11 ngày. Do đó, năm 2019, Công ty du lịch leo núi Everest đã tăng số lượng người đăng ký. Ban đầu, Purja cũng dự đoán số lượng người leo núi vào năm 2019 sẽ cao hơn bình thường. Nhưng khi nhìn thấy hàng dài, anh luôn ngạc nhiên. Sau đó, anh quyết định chụp ảnh dòng này và đăng nó lên Instagram để giải thích với các nhà tài trợ và người ủng hộ tại sao anh lại chậm lại.
Trong ảnh, hàng trăm người khăng khăng buộc thắt lưng để xuống đường an toàn. Do thời tiết xấu, địa hình của Saki và quá nhiều người, mọi người phải chờ đợi hàng giờ trong gió lạnh. Nhiều người bắt đầu mất kiểm soát, một số người suy sụp vì kiệt sức và nhiều người thiếu oxy trong cái lạnh ở -30 ° C. Purja nói: “Đây là nơi tồi tệ nhất trên thế giới.” -Purja đã chụp ảnh những hàng dài những người leo núi xếp hàng để đến đỉnh Everest và đăng chúng lên Instagram. Nhiếp ảnh: Người bảo vệ.
Nhìn vào hàng dài, Purja sớm nhận ra rằng đối với anh ta hoặc bất kỳ ai có thể vượt qua người leo núi chậm chạp để rút ngắn thời gian lên đến đỉnh, con đường quá hẹp. Vẫn còn một hàng dài phía sau anh ta, và con số này đang tăng lên mỗi ngày.
Purja cũng nhận thấy những hàng người xếp hàng trên chiếc thang Hillary bằng đá gần như thẳng đứng gần đỉnh núi. Điều này rất nguy hiểm vì những người leo núi có thể rơi từ độ cao 3.000 m ở bên phải hoặc 2.400 m ở bên trái. Và vì quá đông, mọi người phải chờ đợi rất lâu trong điều kiện khắc nghiệt để hạ nhiệt cơ thể. Mọi người có thể cần phải tiêu thụ oxy thay thế mà không cần cung cấp thay thế. Hàng trăm người trên mực nước biển trên 8000 m đang nỗ lực để thực hiện ước mơ chinh phục đỉnh Everest. Nhưng họ cũng ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Pujia đã cố gắng đưa ra một cách để giúp đỡ mọi người. Với kinh nghiệm chinh phục 14 đỉnh núi cao nhất, anh biết rằng mọi thứ có thể trở nên sai lầm và mọi thứ sẽ trở thành thảm họa. Do mệt mỏi, nhiều người trở nên cáu kỉnh. Nhiều người la ó, gần như muốn trốn khỏi người khác lên đỉnh núi, hoàn thành hành trình, rồi quay lại.
Thomas Becker (Thomas Becker) giảng dạy luật tại Đại học Harvard. Ảnh: Thomas Becker / SCMP.
Do đó, với kinh nghiệm leo trèo và phục vụ trong một đội quân giàu kinh nghiệm, Purja đã dành hai giờ để đối phó với hàng dài người chờ đợi, hướng dẫn và giúp đỡ. Khuyến khích họ. Ông nhận ra rằng ngay cả trong thời kỳ khủng hoảng, mọi người vẫn phải bình tĩnh. Purja nói: “Tốt hơn hết là quản lý mọi thứ một cách có hệ thống thay vì tranh cãi ai sẽ đi trước.” Mọi người đều vui khi được Purja hỗ trợ – ở một nơi khác, hướng dẫn viên người Nepal thấy khó thuyết phục khách hàng của mình quay lại. Khi những khách du lịch này dường như không muốn xuống, đây là một cuộc tranh luận sôi nổi. Họ đã tiêu tốn rất nhiều năng lượng và tiền bạc và không muốn bỏ cuộc giữa chừng. Purja hiểu.
– Bởi vì Purja là một nhà leo núi cao cấp người Mỹ Thomas Becker, anh đã chứng kiến và vượt qua khủng hoảng và chờ đợi đỉnh cao trong ngày. Một năm sau, Becker vẫn còn nhớ tình huống khủng khiếp này. Anh vẫn còn nhớ rằng người phụ nữ đứng ở phía sau đội phải đối mặt với những khó khăn thiếu kinh nghiệm. Tầng dưới là những người leo núi thiếu kiên nhẫn, và họ bắt đầu chửi thề.
Khi đến gần đỉnh núi, khao khát ban đầu của Beck dường như biến mất, đặc biệt là sau khi vượt qua cơ thể. . Ít nhất anh đã nhìn thấy 5-6 xác. Ông nói: “Một số người chặn đường và bị đóng băng. Bạn phải vượt qua họ để đi tiếp.”
Giải thích số lượng ngườiTheo hồ sơ năm 2019, những người leo núi tin rằng việc xếp hàng để lên tới đỉnh không phải là lý do chính. Lý do là ngày càng nhiều người trẻ coi thường sự nguy hiểm của Everest. Họ nghĩ rằng đây là một nơi để đăng ký, có thể hiển thị bạn bè và nhanh chóng đăng ký. Điều này đã dẫn đến ngày càng nhiều cơ quan du lịch sẵn sàng chấp nhận tiền từ khách và bỏ bê các quy định an toàn.
Nhiều người đăng ký thậm chí nói “không bao giờ leo núi”. Mối quan tâm duy nhất của họ là không đối phó với việc rèn luyện thể chất khắc nghiệt khi leo núi, mà chỉ “có thể giảm giá tour”.
Do hiệu ứng hình ảnh của nó, mùa leo núi năm nay đã không tổ chức một đại dịch. Khi mái nhà của thế giới buộc phải đóng cửa, nhiều người có nhiều thời gian hơn để nhìn lại và suy nghĩ về những gì đã xảy ra trong mùa leo núi chết chóc của năm qua. Đối với Purja, hy vọng rằng trong mùa leo núi tiếp theo, khách du lịch có thể quay lại nơi này một lần nữa và đóng góp vào sự phục hồi của nền kinh tế địa phương. Tuy nhiên, tôi hy vọng đây sẽ là một mùa leo núi ít hỗn loạn.
Hội chợ được hướng dẫn tổ chức trên tàu du lịch Nữ hoàng Đông Dương là nơi tổ chức các cuộc họp tham quan có hướng dẫn (HDV). Kể từ ngày 6 tháng 6, khoảng 30 gian hàng HDV đã giúp họ tăng thu nhập ở một mức độ nào đó để đối phó với sự chậm lại trong ngành du lịch do Covid-19 gây ra, chào đón khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam và đưa khách du lịch Việt Nam đến Việt Nam. Ngoài việc “đóng băng” ..
HDV Hoàngồng (39 tuổi) đã hoạt động được 12 năm, chuyên hướng khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam, và đưa khách du lịch Việt Nam từ miền Nam đến Úc, Đài Loan và Hàn Quốc để đình chỉ hướng dẫn viên du lịch và Quay trở lại với Gloria. Khi gia đình anh trồng bơ, ớt và hạt macadamia ở nông thôn, Street thực hiện bán hàng trực tuyến để tăng thu nhập. Street vui vẻ nói: “Kể từ hội chợ triển lãm HDV tại thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã đóng gói các hộp mỗi cuối tuần để tham dự, chủ yếu là để gặp gỡ đồng nghiệp, nói chuyện với khách hàng và giúp họ nhớ về nghề nghiệp của họ.” – Là một điểm thu hút khách du lịch của Bến Tre Hướng dẫn viên, kể từ khi trở về du lịch nội địa sau khi bị cô lập xã hội, Kim Linh (29 tuổi, áo trắng) đã trở lại nơi làm việc. Ngoài hướng dẫn, Linh còn làm việc cho gia đình chủ nhà địa phương. Jin Lin giải thích: “Hải sản và rau quả chúng tôi mang đến đây được trồng ở nhà dân, mục đích là để phục vụ khách hàng, chẳng hạn như đào rãnh thay vì lội nước, chúng tôi đóng gói và bán cá chế biến.” — Trong Tại quầy thực phẩm, đầu bếp nấu ăn HDV mang thức ăn nấu tại nhà và chuẩn bị các món ăn đặc biệt với giá cả phải chăng.
Đặc sản địa phương, thực phẩm, các mặt hàng “sản xuất tại nhà” và các sản phẩm khác (như thủ công mỹ nghệ) là những sản phẩm bán chạy nhất, quần áo, sách, thuốc …
tất cả các loại mặt hàng trên bao bì để cung cấp Sẵn sàng.
Bà Jennifer (60 tuổi, sống ở quận 4) rất thích nghe lời giới thiệu và cố gắng ăn. Bánh mì thô từ cửa hàng đặc sản An Giang. Cô tin rằng nhiều người bạn du lịch đã quen thuộc và những người có kinh nghiệm như HDV có thể giới thiệu những món ăn tốt nhất cho khách hàng. Các khách hàng tham gia triển lãm chủ yếu là bạn bè, đồng nghiệp và khách đã ghé thăm HDV. .
Chủ đề của hội chợ vào ngày 20 tháng 6 là “Cua Mau-Pride of Umeshima”. Du khách rất vui khi nghe hướng dẫn về cách chọn cua ngon và khuyên bạn nên mua một số cua trong chuyến đi đến Cà Mau. Chủ đề của tháng 6 là: “Hướng dẫn du lịch và tiếp thị trực tuyến”; Thứ bảy, ngày 27 tháng 6, từ 4 giờ chiều đến 8 giờ tối, “Bến Tre – Điều bạn không biết” là “Trầm hương và quế trong cuộc sống”. Mỗi thẩm mỹ viện không chỉ bán, mà còn mang đến chia sẻ kinh doanh, kinh nghiệm kinh doanh, kinh nghiệm chuyên môn và HDV, tích lũy kiến thức để hỗ trợ HDV các chủ đề hàng tuần.
Triển lãm tàu quốc tế Đông Dương thu hút trung bình 200 người mỗi lần. Nhà hàng trên tàu phục vụ các bữa ăn 39.000 đồng bao gồm bánh mì trứng tráng, cơm chiên Dương Châu, mì hải sản chiên và nhiều loại nước ngọt khác nhau.
Tất nhiên, bạn cũng có cơ hội đến thăm khách du lịch tại cảng Sài Gòn miễn phí và khám phá một con tàu Nữ hoàng Đông Dương. Đây là một trong những tour du lịch ẩm thực trên sông Sài Gòn vào ban đêm, có giá 500.000 đồng mỗi người.
Mọi người mở hội chợ triển lãm đều có thể tham quan miễn phí, không cần đăng ký trước. Lịch sự kiện sẽ được tổ chức vào thứ bảy hàng tuần cho đến tháng 8 năm 2020. Thời gian chính xác được công bố trên trang fanpage của Hiệp hội hướng dẫn du lịch thành phố Hồ Chí Minh.
Địa chỉ: Cảng Sài Gòn, số 5 Ruan Dacheng (quận 4) .
Nằm trên đỉnh núi Voi Mép cao hơn ở thị xã Hương Hiệp, huyện Darong, đây là đỉnh núi cao nhất trong tỉnh và được gọi là mái nhà của Quảng Trị.
Núi Voi Mép, cao hơn 1700 m ở thị trấn Hương Hiệp thuộc huyện Đăk Rong, đây là ngọn núi cao nhất trong tỉnh, nên được gọi là Mái nhà Quảng Trị.
Đỉnh núi nằm trong khu vực nguy hiểm, vì vậy không có cách nào để mở nó. Tuy nhiên, nhiều nhóm kiểm lâm, nhà nghiên cứu và một số khách du lịch vẫn cố gắng đến ngọn núi này.
Năm 2008, sự xuất hiện của Gauls đã được ghi lại ở khu vực gần Voi Mep. Biệt đội Quảng Trị vẫn thường xuyên đến khu vực này để tìm kiếm sự hồi sinh.
Đỉnh núi nằm trong khu vực nguy hiểm, nên không có cửa mở. Tuy nhiên, nhiều nhóm kiểm lâm, nhà nghiên cứu và một số khách du lịch vẫn cố gắng đến ngọn núi này.
Năm 2008, sự xuất hiện của Gauls đã được ghi lại ở khu vực gần Voi Mep. Biệt đội Guangsan luôn đến khu vực thường xuyên để tìm kiếm lợi nhuận.
Thời điểm tốt nhất để chinh phục Núi Voi là vào cuối tháng 9 hàng năm. Hiện tại, bầu trời khô và khô, vì vậy, khu rừng vừa thiết thực vừa dễ dàng. Tuy nhiên, càng lên cao, bầu trời càng lạnh và mây càng dày.
Thời gian tốt nhất để chinh phục Núi Mới là từ Tết Nguyên đán hàng năm đến hết tháng 9 hàng năm. Hiện tại, bầu trời khô và khô, vì vậy, khu rừng vừa thiết thực vừa dễ dàng. Tuy nhiên, độ cao càng cao và bầu trời càng lạnh thì mây càng dày.
Con đường chinh phục Moi Mop bắt đầu từ sáng sớm ở làng Pin, xã Hương Sơn, huyện Hương Hòa. Sau khoảng 4 đến 6 giờ, mọi người đã đến trại bên bờ một con lạch dưới chân núi Pa Thiên.
Con đường chinh phục Mẹ Mẹ bắt đầu ở huyện Hòa của làng Pin của xã Hương Hương Sơn vào sáng sớm. Sau khoảng 4 đến 6 giờ, mọi người đã đến được trại bên bờ suối dưới chân núi Pa Thiên.
Pa Thiên là một đỉnh núi, khoảng 1600 m, thấp hơn Moi Moi. Để chinh phục con voi của tôi, tôi phải gặp Pa Thiện. Pa Thiên bằng phẳng và rộng rãi với nhiều tảng đá lớn.
Pa Thiên là một đỉnh núi, dài khoảng 1600 m, thấp hơn Moi Moi. Để chinh phục con voi của tôi, tôi phải gặp Pa Thiện. Pa Thiên bằng phẳng và rộng rãi với nhiều viên đá lớn.
Trên đỉnh Pa Thiên, nhiều cây trà dại có tre và đá. Ho Van Xuon, 26 tuổi, là một trong những cố vấn của đội. Đội đã thu thập lá trà để trở về trại nấu ăn.
Trên đỉnh Pa Thiên, nhiều cây trà dại có tre và đá. . Ho Van Xuon, 26 tuổi, là một trong những trưởng nhóm đã thu thập trà và quay trở lại trại để nấu ăn và uống.
Trước đây, người dân địa phương thường đến đây để hái trà. Trà ở đây cứng hơn, đặc hơn và ngon hơn trà Midland. Một lúc sau, người từ Hồng Sơn mang trà này ra vườn.
Trước đây, người dân địa phương thường đến đây để hái trà. Trà ở đây cứng hơn, đặc hơn và ngon hơn trà Midland. Sau một thời gian, người dân Tương Sơn mang trà đến khu vườn của họ. Các trưởng lão của làng Hương Sơn cho biết, vụ tai nạn máy bay ở Pa Thiên có thể là do thời tiết xấu vào thời điểm bổ sung, hoặc nó đã bị đốt cháy ở các khu vực khác, và sau đó quay trở lại đây. Hoàn toàn không có chiến đấu trong khu vực.
Ông He Fanhai, một thành viên của phái đoàn, đã lấy một mảnh vỏ sắt và để nó tại nơi xảy ra vụ tai nạn. Nhiều thập kỷ sau, người dân địa phương đã lấy đi những vật phẩm quý giá để bán chất thải, chỉ còn lại chất thải nằm rải rác trong bụi tre và trà.
Dưới chân núi Pation, vẫn còn nhiều mảnh sắt. Đâm vỡ trong chiến tranh. Các trưởng lão của làng Hương Sơn cho biết, vụ tai nạn máy bay ở Pa Thiên có thể là do thời tiết xấu vào thời điểm bổ sung, hoặc nó đã bị đốt cháy ở các khu vực khác, và sau đó quay trở lại đây. Hoàn toàn không có chiến đấu trong khu vực.
Ông He Fanhai, một thành viên của phái đoàn, đã lấy một mảnh vỏ sắt và để nó tại nơi xảy ra vụ tai nạn. Nhiều thập kỷ sau đó, người dân địa phương đã lấy đi các vật có giá trị để bán kim loại phế liệu và chỉ có kim loại phế liệu nằm rải rác giữa các bụi tre và trà. Thời tiết của Mep Moi đã thay đổi trong một thời gian ngắn. tấm. Bầu trời buổi sáng đột nhiên trở nên nhiều mây, chỉ cách đó vài bước và tôi không thể thấy ai.
– Thời tiết của voi lau nhà thay đổi trong một thời gian ngắn. Bầu trời buổi sáng đột nhiên trở nên nhiều mây, chỉ cách đó vài bước và tôi không thể thấy ai.Mọi người phải mang theo một cái võng và túi ngủ và ngủ qua đêm trong cái lạnh trên đỉnh núi. Ở trên, cây rừng được sử dụng để căng nylon để chống mưa.
Hoang dã và mạnh mẽ, mọi người phải mang theo một chiếc võng và túi ngủ để ở lại qua đêm trong cái lạnh trên đỉnh núi. Ở trên, cây rừng được sử dụng để căng nylon để chống mưa.
Sáng hôm sau, sau khoảng hai giờ rừng đóng băng, mọi người đã chinh phục Mẹ Mẹ và cuối cùng đạt đến độ cao hơn 1700 m. Trên đỉnh Moi Voi, chỉ có tre mọc phía trên đầu gối. Người dân địa phương nói rằng vào một ngày trời quang, bờ biển có thể được nhìn thấy từ ngọn núi này.
– Sáng hôm sau, sau khoảng 2 giờ rừng, mọi người chinh phục mẹ và đỉnh của họ vượt quá 1700 m. Trên đỉnh Moi Voi, chỉ có tre mọc phía trên đầu gối. Người dân địa phương nói rằng vào một ngày nắng, bạn có thể nhìn thấy bờ biển từ ngọn núi này.
Từ đỉnh núi, bạn có thể nhìn thấy cánh đồng gió của xã Xianglin (huyện Xianghe).
Từ trên núi, bạn có thể nhìn thấy cánh đồng gió của Hương Linh (huyện Hương Hòa).
Moi Mep trông giống như một sợi tre xanh từ xa. Đỉnh này cũng là nơi sinh của nhiều con sông lớn ở sông Guangsan. Từ đây đứng lên, bạn có thể bao quát toàn bộ trái đất, suy nghĩ về những ngọn núi và rừng rộng lớn, rộng lớn và hùng vĩ. Nhìn từ xa, voi ma mút giống như một dải lụa xanh được băng từ rừng. tre. Đỉnh này cũng là nơi sinh của nhiều con sông lớn ở sông Guangsan. Từ đó, chúng ta có thể bao quát toàn bộ trái đất, suy nghĩ về sự hùng vĩ, hùng vĩ và tráng lệ của núi và thiên nhiên.
Kathy Sullivan là một cựu phi hành gia người Mỹ 68 tuổi, đã lẻn vào Challenger Abyss ở Tây Thái Bình Dương vào ngày 7 tháng Sáu. Độ sâu của vực thẳm là 10928 m. Là một phần của cuộc thám hiểm “Vòng lửa” do EYOS Expeditions tổ chức, EYOS đã mời ba thám tử lặn ở cuối phía nam của rãnh Mariana nơi đặt Challenger Abyss. Kathy là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ khó khăn lúc 10 giờ.
“Tôi biết (Challenger Abyss) nằm sâu trong bản đồ, được hình thành bởi hành động động đất trên vỏ trái đất … Đó là kết luận chỉ dựa trên thông tin. Nhìn bằng mắt tôi, mọi thứ là Khác nhau. Chỉ có các nhà sinh học biển không có nhân phẩm sẽ bỏ qua những đề xuất như vậy, “Casey nói.
Cựu phi hành gia NASA, Kathy Sullivan (Kathy Sullivan) là người đầu tiên trên thế giới đi sâu vào lòng đất và bay trong không gian. Nhiếp ảnh: Enrique Alvarez / EYOS Expeditions .
Kathy khám phá vực thẳm cùng với đồng nghiệp của mình, nhà khoa học Victor Calscovo. Victor là một nhà thám hiểm cao cấp. Ông là người đầu tiên chinh phục tất cả các châu lục, đỉnh cao của miền bắc và Nam Cực và lặn xuống phần sâu nhất của đại dương, với vô số thành tựu. Khi chiếc thuyền chìm, Casey và Victor ngồi trong một cabin nhỏ, thoải mái, có đủ không gian để duỗi chân. Họ mặc áo len hoặc tập yoga.
“Nó giống như một chuyến bay đường dài cao cấp hoặc cao cấp,” Casey nói.
Trong vòng 4 giờ sau vài giờ. Xuống đến đáy biển, Casey bắt đầu thấy cabin lạnh hơn, nhưng trạng thái không thay đổi đáng kể. Nhưng cô cho biết có hai sự khác biệt rõ rệt giữa việc bay vào vũ trụ và nhảy xuống đại dương.
“Một là năng lượng. Ý tôi là, khi quả bom được gắn vào nó, bạn thực sự lái nó. Tên lửa được phóng từ trái đất. Đây là thời điểm năng lượng phát nổ, tạo ra tiếng ồn lớn và bạn tăng tốc nhanh chóng , “Cô chia sẻ. Giống như “bước đi thần kỳ” của Casey. Đi xuống, Casey và Victor thấy bữa trưa. Khi họ ăn bánh mì kẹp salad cá ngừ, một túi khoai tây chiên và rượu khai vị đặc biệt do đầu bếp Apple làm, ánh sáng dần biến mất. “Đại dương là một đại dương khỏe mạnh, tràn đầy sức sống. Ngay cả khi bạn rơi xuống biển thấp, sự sống vẫn tồn tại. Không gian rộng lớn và cuộc sống đa dạng trong đại dương thực sự là sự xâm nhập và mê hoặc của tôi. Tất cả, có một số điều thú vị về cô ấy Nói: “Đặc điểm địa chất của đáy biển.
Hệ số giới hạn DSV do Casey và Victor điều khiển là 11,5 tấn, đây là phương tiện duy nhất có khả năng lặn trên thế giới. Liên tục ở bất kỳ độ sâu nào trong thế giới đại dương. Ảnh: Reeve Jolliffe / đoàn thám hiểm EYOS.
Sau khoảng 4 giờ, cuối cùng họ cũng đến được đáy rãnh, và với chiếc thuyền trên mặt nước trong khoảng 15 phút thông tin, xác định hướng đi riêng, kiểm tra hệ thống. Hỗ trợ … và tận hưởng những khoảnh khắc vô giá.
“Chúng tôi cười, cười và bắt tay để kỷ niệm một khoảnh khắc đẹp. Khi chúng tôi lướt qua đáy đại dương, tôi cảm thấy như mình đang bay trên mặt trăng. Tôi nghĩ rằng tôi có thể nhớ hình ảnh tàu vũ trụ Apollo trong tâm trí tôi Tuy nhiên, môi trường mặt trăng này nằm dưới đáy biển nơi chúng ta chia sẻ nơi cư trú. “Cựu phi hành gia NASA cho biết:
Khi phó thủy thủ bắt đầu khám phá miệng núi lửa Mariana, một hình ảnh khác của vũ trụ vượt qua đầu Casey. . Cô nói: “Khi chuyến tàu cuối cùng dừng lại, tôi cảm thấy như một phi hành gia trên Sao Hỏa và tìm thấy dấu vết của chuyến thám hiểm trước đó. Họ đã thoát ra khỏi bóng tối, thật siêu thực.” Nói. — -Sau một tiếng rưỡi dưới đáy biển, Casey và Victor bắt đầu nổi. Giống như bất kỳ du khách có kinh nghiệm nào đang chuẩn bị cho một hành trình dài, Victor đã mở bộ phim phiêu lưu “Người đàn ông sẽ trở thành vua” trên điện thoại để anh ta và các đồng nghiệp có thể xem lại. Nước ờ bề mặt.
“Đây là một chuyến đi yên bình. Ở khoảng cách chỉ vài trăm mét từ mặt nước, bạn bắt đầu thấy khu vực tối tăm và dày đặc xung quanh bạn biến thành màu xanh nhạt. Khoảng 10 mét. Cuối cùng, màu xanh của Thái Bình Dương xuất hiện. Nước biển trong xanh, bạn nổi trên mặt nước, nhưng tầm nhìn vẫn kém, như thể bạn vẫn là một nửa của đại dương. – Chiếc vali thả áp lực của mẹ DSSVh vận chuyển. Ảnh: EYOS Expeditions và Caladan Oceanic
Trở lại chuyến tàu lớn, Kathy thực hiện một cuộc gọi bất ngờ. Với sự giúp đỡ của một phi hành gia, cô đã nói chuyện với hai phi hành gia, Bob Behnken và Doug Hurley, trên SpaceX crew Dragon, lần đầu tiên vào vũ trụ từ Hoa Kỳ vào ngày 30 tháng 5. Họ bay cách Trái đất khoảng 400 km, kể về hành trình của họ với Casey và nghe cô nói về chuyến thám sát sâu nhất trên trái đất.
Bắt đầu làm việc tại NASA vào năm 1978 và Casey trở thành người Mỹ đầu tiên vào vũ trụ vào ngày 11 tháng 10 năm 1984. Bây giờ bạn đã đạt đến phần sâu nhất của đại dương.
“Don Walsh và Don Walsh và Jacques Piccard lần đầu tiên khám phá vực thẳm của kẻ thách thức vào năm 1960. Chúng tôi phải mất 52 năm để trở về. Có 3 lần lặn ở đây trong vòng 10 ngày. Đây là một thay đổi lớn “, Casey nói. Đại dương vẫn còn rất xa lạ với con người, giống như vũ trụ xa xôi và các thiên thể. Cô nói: “Điều quan trọng là phải tin tưởng và tôn vinh các hoạt động khám phá của con người.” “Khám phá không chỉ là những nhà thám hiểm leo núi hay làm những điều kỳ lạ. Khám phá là khám phá những điều mà chúng ta chưa hiểu.” Hoặc hiểu và có được thông tin về những gì chúng ta chưa hiểu. ” Chúng ta là ai, sống ở đâu, phát triển và tồn tại sâu sắc hơn, hoàn thiện hơn, khôn ngoan hơn và có giá trị hơn. “— Bảo Ngọc (theo CNN) – xem thêm